THÔNG BÁO

THƯ VIỆN ĐIỆN TỬ HIỆU ỨNG LẬT SÁCH

HỌC LIỆU ĐIỆN TỬ

SÁCH NÓI - KỸ NĂNG SÓNG

VIDEO GIỚI THIỆU SÁCH HAY CỦA THƯ VIỆN

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    TRÍCH DẪN HAY

    Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

    Ảnh ngẫu nhiên

    Gioi_han_sinh_thai_xuong_rong.png Gioi_han_sinh_thai_cua_tam.png Gioi_han_sinh_thai_ca_ro_phi.png BANDOKINHTE.jpg HB_NHOMNUOC.jpg HB_MDDS.jpg Ban_do_cac_nuoc_Dong_Nam_A.jpg TDMNPB_tunhien.jpg

    KIẾN THỨC LỊCH SỬ - TỰ HÀO VIỆT NAM

    💕💕 💕💕Thư viện không phải là nơi để ghé qua trong vội vã, mà là nơi yên bình ta chọn dừng chân giữa bộn bề cuộc sống. Nơi đây, mỗi cuốn sách đều như một mảnh ghép của thời gian, gói ghém những tri thức và câu chuyện của biết bao thế hệ💕💕 💕💕

    Tư tưởng Hồ Chí Minh về Đảng Cộng Sản Việt Nam

    con_ma_con_ma

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
    Ngày gửi: 09h:40' 07-03-2024
    Dung lượng: 346.2 KB
    Số lượt tải: 1
    Số lượt thích: 0 người
    NGUYỄN NHẬT ÁNH
    CON MẢ CON MA
    Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động
    Nguồn: http://www.SachMoi.net
    Tạo ebook: Tô Hải Triều.

    Mục Lục
    Con Mả Con Ma
    Chương 1
    Chương 2
    Chương 3
    Chương 4
    Chương 5
    Chương 6
    Chương 7
    Chương 8
    Chương 9
    Chương 10

    Nguyễn nhật Ánh
    Con Mả Con Ma

    Chương 1
    Những buổi trưa ở thôn quê bao giờ cũng yên tĩnh kỳ lạ.
    Trên chiếc võng gai bắc giữa gốc khế và gốc ổi sau vườn, Tiểu Long và Quý Ròm
    đang thiêm thiếp ngủ, sách úp trên mặt. Hai đứa nằm ngược đầu, gác chân lên
    nhau mà chẳng hề thấy vướng víu, khó chịu. Những làn gió mát thoang thoảng
    thổi qua, mơn man trên cổ trên mặt cộng với tiếng chim lích chích bên tai khiến
    hai đứa nằm đọc sách mà mắt cứ díp lại.
    Quý Ròm nói:
    - Gió mát quá mày!
    Tiểu Long nhanh nhẩu đáp:
    - Ừ, mát ghê!
    Thấy bạn hưởng ứng, Quý ròm lại "phát biểu cảm tưởng":
    - Buồn ngủ quá mày!
    Tiểu Long lại hùa theo:
    - Ừ, buồn ngủ ghê!
    Thế là không ai bảo ai, hai đứa vội vã úp sách lên mặt và nằm im không động cựa,
    làm như thể thi nhau xem đứa nào ngủ trước.
    Thực ra thì chẳng ai biết đứa nào ngủ trước đứa nào, kể cả tác giả truyện này. Lúc
    này hai đứa đều giấu mặt dưới trang sách nên không thể biết được đứa nào đã
    nhắm nghiền mắt, đứa nào còn đang lim dim.
    Nhưng sau đó năm phút thì tác giả có thể quả quyết là hai đứa đã ngủ, dù dưới
    những trang sách kia có vọng lên những tiếng khò khò hay không.
    Lúc ở nhà, Quý ròm bao giờ cũng chợp mắt vào buổi trưa. Trừ bà, còn tất cả mọi
    người khi ăn cơm xong đều lên giường nằm. Mẹ bảo "Cần nghỉ ngơi vào buổi
    trưa!". Ba cũng bảo "Chợp mắt một tí, buổi chiều đầu óc sẽ tỉnh táo hơn!". Cả ba
    lẫn mẹ đều bảo nên trưa nào anh Vũ, Quý ròm và nhỏ Điệp cũng phải leo lên
    giường "chợp mắt một tí".
    Thoạt đầu, Quý ròm rất ghét cái "qui chế ngủ trưa" này. Buổi trưa, nó thích ra
    đường chạy nhảy, tót qua nhà Tiểu Long chơi hoặc sục sạo các loại chai lọ dùng để
    "thí nghiệm khoa học" ở trong phòng mình hơn. Nằm trên giường, nó cảm giác
    như bị trói, tay chân ngứa ngáy còn mắt thì mở thao láo. Nhưng đó là nói những
    ngày đầu. Về sau, quen dần, hễ ngả lưng xuống nệm là nó thiếp ngay tắp lự. Bây
    giờ, buổi trưa mà không "chợp mắt một tí", Quý ròm cảm thấy uể oải, lừ đừ làm
    sao ấy!

    Vậy mà từ ngày về chơi nhà chú Năm Chiểu đến giờ, chẳng có trưa nào Quý ròm
    được ngủ nghê như ý muốn. Thằng Tắc Kè Bông hết quấy tới phá, mọi thói quen
    của Quý ròm cứ đảo tung cả lên.
    Cho mãi đến cách đây hai ngày, khi Tiểu Long quyết định trổ tài để cứu Tắc Kè
    Bông thoát khỏi tay bọn Dế Lửa, Quý ròm mới được yên thân và bây giờ mới có
    thể ung dung đong đưa trên võng nằm đọc sách và tranh thủ "chợp mắt một tí" để
    cho "buổi chiều đầu óc tỉnh táo hơn"!
    Tiểu Long không có thói quen ngủ trưa như Quý ròm. Nhưng sau những ngày căng
    thẳng lo đối phó với những trò khiêu khích của Tắc Kè Bông, nó như người bị vắt
    kiệt sức. Nãy giờ, nằm lắc lư trên võng một hồi, người nó cứ chập chà chập chờn,
    mắt nhìn vào sách mà chẳng đọc được những chữ nào. Vì vậy, Quý ròm vừa gợi ý
    "Buồn ngủ quá mày", nó liền lật đật đồng ý và vội vã buông sách xuống.
    Nhưng số của Tiểu Long và Quý ròm la số xui. Tắc Kè Bông thôi quấy phá. Nhưng
    vai trò của nó thằng Lượm tích cực nhảy vào thay thế ngay.
    Lượm đi ra chuồng bò, thấy Tiểu Long và Quý ròm nằm trên võng, nó không cần
    biết hai ông anh ngủ hay thức, cứ ngoác miệng kêu toáng:
    - Anh Quý! Anh Tiểu Long! Đi chơi không?
    Giữa buổi trưa yên tĩnh, tiếng gọi giật giọng của Lượm chẳng khác gì tiếng sấm.
    Dưới cuốn sách, giọng Quý ròm làu bàu:
    - Cái thằng ngốc tử kia, mày làm trò gì mà hò hét om sòm thế hả?
    Tiểu Long kéo cuốn sách ngang mặt, hé mắt ra dòm:
    - Trưa nắng thế này mà đi đâu?
    Lượm chớp mắt gạ:
    - Thì đi xuống đồi Cắt Cỏ chơi như bữa trước ấy!
    Lời rủ rê lẳng nhẳng của Lượm làm Quý ròm bực mình. Nó ngóc đầu lên, "sửa gáy"
    thằng nhóc:
    - Mày thừa biết hôm trước tụi tao đi là trốn thằng Tắc Kè Bông chứ đâu phải đi
    chơi!
    - Thì hôm nay mình đi chơi!
    Lượm vẫn dai dẳng, hình như nó muốn chứng minh nó tuổi con... đỉa. Vừa nói nó
    vừa vung con roi tre vụt bâng quơ vào gốc khế.
    Tiểu Long không muốn làm phật lòng ông em. Dù sao nó cũng chỉ còn ở chơi với
    thằng Lượm hai bửa nữa thôi. Ngày mốt là chủ nhật, dù ba nó có kịp đáp xe đò ra
    tới hay không, nó và Quý ròm cũng phải khăng gói về thành phố để sáng thứ hai đi
    học.
    - Ừ, đi thì đi! - Tiểu Long ngồi dậy.
    - Bộ mày tính đi theo nó thật hả? - Quý ròm trố mắt nhìn bạn.
    Tiểu Long gãi tai:

    - Thì thật chứ sao?
    Quý ròm liếm môi:
    - Bộ mày không sợ tụi Xóm Dưới xúm lại trả thù sao?
    - Không có chuyện đó đâu! - Lượm vọt miệng.
    Quý ròm nheo mắt ngó Lượm:
    - Sao mày biết?
    - Sao lại không biết! - Lượm nhướn nhướn cặp lông mày - Em nghe chính miệng
    thằng Dế Lửa ra lệnh cho tụi đàn em không được gây sự với anh Tiểu Long! Nó
    khen anh Tiểu Long là người hiệp nghĩa! Nó bảo ảnh là Đơn Hùng Tín!
    Tiểu Long gãi đầu:
    - Đơn Hùng Tín là ai? Trước giờ tao chỉ nghe "cao đơn hoàn tán"!
    Vừa nói Tiểu Long vừa liếc Quý ròm nhưng thằng này cũng đang ngẩn tò te trước
    cái tên lạ hoắc đó.
    - Em cũng chả biết Đơn Hùng Tín là ai! - Lượm khụt khịt mũi - Hình như cha này ở
    đâu bên Tàu! Thằng Dế Lửa là chúa mê truyện Tàu mà!
    Quý ròm nhìn lom lom vào mặt Lượm:
    - Nó còn nói gì nữa không?
    - Có! - Lượm xoa ngực - Nó bảo anh Tiểu Long mà đi đóng phim thì hết chê! Cả
    khối diễn viên võ thuật sẽ thất nghiệp về nhà đuổi gà cho vợ!
    Trong khi Tiểu Long toét miệng cười thì Quý ròm buồn xo. Nó nhìn Lượm, thở
    một hơi dài:
    - Thằng Dế Lửa không nói gì tao hết hả?
    - Anh hả? Không! Nó không nói gì đến anh hết! - Lượm lắc đầu quầy quậy, rồi bất
    chợt nhìn thấy vẻ mặt tiu nghỉu của Quý ròm, no tặc lưỡi nói thêm - À, à, nó không
    nói nhưng... ánh mắt nó nói!
    Quý ròm là chúa ba hoa. Vì vậy vừa nghe giọng lưỡi thằng Lượm, nó biết ngay
    thằng oắt này định chơi trò dóc tổ. Nhưng nó vẫn làm ra vẻ ngây thơ:
    - Thế ánh mắt nó nói gì?
    Lượm ngó lên trời:
    - Ánh mắt nó nói bạn của người hiệp nghĩa tất nhiên cũng là... người hiệp nghĩa!
    Mặt Quý ròm tỉnh khô:
    - Hình như ánh mắt thằng Dế Lửa còn nói nhiều hơn thế nữa cơ?
    - Nhiều hơn? - Lượm hỏi lại, giọng cảnh giác.
    - Ừ! - Quý ròm cười khì - Ánh mắt nó bảo "Bạn của người hiệp nghĩa tất nhiên
    cũng là người hiệp nghĩA, nhưng thằng em chú bác của người hiệp nghĩa là chú
    phịa chuyện"!
    Bị Quý ròm lật tẩy, mặt Lượm ửng đỏ. Nó lại vụt roi đen đét vào gốc cây khế để che
    giấu sự tẽn tò:

    - Thôi, em không nói chuyện với anh nữa! Bây giờ tụi anh có đi không?
    Thấy ông em mắc cỡ, sợ nó thẹn quá hóa giận, Tiểu Long mỉm cười đứng lên khỏi
    võng:
    - Thì đi! Khi nãy tao đã bảo là đi rồi kia mà!
    Nói xong, Tiểu Long và Quý ròm chạy vào nhà cất sách và kiếm nón đội, trong khi
    đó Lượm rảo lại chuồng bò ở góc vườn tháo cổng dắt đôi bò ra.
    Lần thứ hai đi xuống đồi Cắt Cỏ, Tiểu Long và Quý ròm có cảm giác đoạn đường
    như ngắn lại. Lần này không phải là đi trốn, bước chân của hai đứa cũng hiên
    ngang hơn, không phải vừa đi vừa thấp thỏm ngoái đầu nhìn lại như bữa trước.
    Cách đón tiếp của bọn trẻ ở chân đồi hôm nay cũng khác. Thay cho những lời
    châm chọc, chế giễu là những tiếng xuýt xoa:
    - Anh thằng Lượm tới kìa!
    - Nó có cái đầu cứng lắm! Gậy sắt đánh cũng phải cong!
    - Nó đá hay ghê! Vừa bay lên là "bịch, bịch" hai phát liền!
    Những lời khen tặng hào phóng của bọn trẻ dành cho Tiểu Long khiến thằng
    Lượm phổng mũi. Quý ròm tuy không được Dế Lửa khe là "người hiệp nghĩa"
    nhưng đóng vai "bạn của người hiệp nghĩa", nó cũng cảm thấy thơm lây, cứ toét
    miệng cười. Riêng Tiểu Long thì vừa thích lại vừa ngượng nên nó cứ lỏn la lỏn lẻn.
    Dế Lửa vạch đám đông bước vào. Nó cười với Tiểu Long:
    - Mày mới tới hả?
    - Ừ.
    Tiểu Long gật đầu và dè dặt đưa mắt nhìn Dế Lửa, bụng phập phồng không rõ
    thằng này có nhớ gì đến trận đụng độ bữa trước hay không.
    Nhưng Dế Lửa làm Tiểu Long cảm động quá xá. Nó bật một ngón tay lên:
    - Mày số một! Thằng Tắc Kè Bông chỉ đáng xách dép cho mày!
    Trong khi Tiểu Long đang đỏ bừng mặt vì bối rối, Dế Lửa lại thẳng thắn thú nhận:
    - So với tao, mày cũng đáng mặt làm sư phụ!
    Bọn trẻ trong làng chưa bao giờ thấy thủ lĩnh Xóm Dưới hạ mình đến thế. Sau một
    thoáng sững sờ, nhiều cái miệng lập tức nhao nhao:
    - Vậy nhờ "sư phụ" dạy võ đi!
    - Ừ, phải đó! Nhờ thằng Tiểu Long chỉ bọn mình vài cú song phi!
    - Kêu nó dạy cách luyện cái đầu cứng như sắt! Luyện xong, mình rủ mấy con bò
    húc nhau chơi!
    Tiếng nói cuối cùng là của thằng Hiện. Hiện đã quên bẵng "mối thù" bị Tiểu Long
    đá rơi mũ hôm trước, cứ toét miệng hà hứng phụ họa.
    Sự hăng hái của bọn nhóc làm Tiểu Long lúng túng. Nó đưa tay quẹt mũi:
    - Thôi, thôi...
    Thằng Hiện không để Tiểu Long nói hết câu. Nó huơ tay:

    - Không có "thôi, thôi" gì hết! "Sư phụ" mà không chịu dạy là "đệ tử" không để "sư
    phụ" rời khỏi đồi Cắt Cỏ này đâu!
    Thấy ông anh mình được bọn nhóc trọng nể, Lượm khoái chí "đế" vào:
    - Tụi nó đã nói vậy, anh cứ dạy cho tụi nó vài chiêu đi!
    Quý ròm cũng hừ mũi:
    - Mày không dạy thì tao dạy à!
    Lời dọa dẫm của Quý ròm có hiệu quả ngay lập tức.
    Tiểu Long chép miệng:
    - Thôi được!
    Rồi nhìn quanh thấy vạt cỏ tươi tốt ngay sát chân đồi có thể dùng thay cho thảm
    tập, Tiểu Long chỉ tay về phía đó:
    - Tụi mình lại đằng kia đi!

    Nguyễn nhật Ánh
    Con Mả Con Ma

    Chương 2
    Khi thấy "sư phụ" chọn vạt cỏ ngay sách chân đồi làm địa điểm tập võ, đám "đệ tử"
    bất giác lộ vẻ ngần ngừ.
    Nhưng chưa đứa nào kịp có ý kiến thì Tiểu Long đã nhanh nhẹn bước về phía đó.
    Đám "đệ tử" không biết làm sao đành tặc lưỡi lục tục đi theo.
    Tất nhiên Tiểu Long không nhìn thấy vẻ miễn cưỡng của bọn trẻ. Nó quên bẵng
    câu chuyện thằng Lượm kể hôm nào. Lượm bảo ngôi nhà hoang trên đồi Cắt Cỏ là
    ngôi nhà ma. Cứ đến tối thứ bảy hàng tuần ma quỷ lại tụ tập về đó đốt đèn bày
    tiệc, có khi ca hứng lũ ma nghịch ngợm còn đốt cả pháo bông nữa. Câu chuyện của
    Lượm khó tin đến mức vừa nghe xong, Tiểu Long và Quý ròm đã lên tiếng nhạo
    báng ngay.
    Nhưng bọn trẻ trong làng thì không nghi ngờ gì chuyện đó. Tuy ngày ngày dong
    bò đi ăn quanh đồi Cắt Cỏ nhưng chẳng đứa nào dám thả bò ăn sát chân đồi, hễ
    chú bò chú trâu tham ăn nào mon men lại gần đó thế nào cũng bị các ông nhóc vụt
    roi đen đét vào mông đuổi ra. Chính vì lẽ đó mà vạt cỏ ngay dưới chân đồi tươi tốt
    hơn những chỗ khác.
    Bây giờ Tiểu Long đang đứng tỉnh bơ ngay trên vạt cỏ đó, huơ tay nói:
    - Tụi mình chỉ tập chơi vào thế thôi! Chứ muốn luyện đến nơi đến chốn phải mất
    tới vài năm lận!
    Đặt chân lên vạt cỏ xưa nay vẫn được xem là khu vực "quản lý" của bọn ma trên
    đồi, đám đệ tử mới nhập môn kia bụng cứ lo ngay ngáy, nhiệt tình theo thầy học
    nghệ đã sút giảm quá nửa. Vì vậy nghe "thầy" bảo chỉ học chơi vài thế thôi, tụi nó
    mừng húm, gật đầu lia:
    - Đúng rồi! Học chơi vài thế cho biết thôi chứ học chi cho nhiều!
    Đám đệ tử này chưa học nghệ được ngày nào mà cái giọng đã nghe như muốn rút
    khỏi "sư môn". Nhưng Tiểu Long là đứa lù khù. Nó chẳng buồn tự hỏi tại sao mới
    vừa rồi đây bọn trẻ còn háo hức đòi học các tuyệt kỹ "song phi cước" lẫn "thiết
    đầu công" mà bây giờ lại bảo "học chi cho nhiều", y như thể Tiểu Long bắt chúng
    học chứ không phải chúng nài nỉ Tiểu Long dạy vậy!
    Không thắc mắc cũng không ngạc nhiên, Tiểu Long chậm rãi đặt hai bàn tay trước
    thắt lưng, hắng giọng:
    - Bây giờ tao sẽ chỉ cho tụi mày một bài quyền! Bài quyền này có tên là Pyongwon!
    Cái tên bài quyền đọc lên muốn trẹo lưỡi nên bọn nhóc chỉ lẩm bẩm "Py..." rồi làm
    thinh bắt chước "sư phụ" khép chân đứng nghiêm và thu tay đặt trước bụng.
    Tiểu Long đứng im khoảng một phút, chờ cho bọn nhóc đặt chân đặt tay đâu vào

    đấy rồi mới xoạc cẳng chuyển thành thế chuẩn bị và đưa tay ra hai bên hông.
    Đám đệ tử mắt vẫn dán chặt vào sư phụ, tay chân tự động nhúc nhích theo.
    Tiểu Long lại đưa tay lên ngang mặt và đẩy hai cạnh bàn tai ra phía trước.
    Quý ròm và thằng Lượm đứng ngoài thấy bọn nhóc dòm lom lom nhất cử nhất
    động của Tiểu Long và răm rắp làm theo một cách kính cẩn, hai đứa tức cười quá
    xá nhưng cố nín.
    Nhưng bọn nhóc chỉ kính cẩn được một lúc. Đến khi thấy Tiểu Long cứ xoay phải
    xoay trái chuyển tấn theo bài bản, một ông nhóc sốt ruột cà khịa:
    - Võ gì chẳng thấy đấm đá cái nào, chỉ toàn xoay tới xoay lui như gà mắc đẻ!
    - Sắp tới rồi đây!
    Tiểu Long nghiêm giọng nói. Rồi nó bước tới một bước và đánh thốc cùi chỏ về
    phía trước.
    Thấy vậy, bọn nhóc hăng hái hẳn lên. Hàng loạt cái chân bước tới và hàng loạt cái
    cùi chỏ háo hức tung ra. Và có lẽ vì háo hức quá mức nên cả khối đứa chẳng nhớ
    nên bước về hướng nào. Thế là đứa bước về bên phải, đứa bước về bên trái là lấy
    cùi chỏ thúc nhau loạn xà ngầu.
    Và trong mớ hỗn loạn những đầu và cổ đó, hàng chục những tiếng thét be be nổi
    lên:
    - Trời đất! Sao mày giựt cùi chỏ vô mặt tao?
    - Đồ quáng gà! Mày làm dập mỏ tao rồi đây nè!
    - Mày có lấy cái cùi tay đầy ghẻ của mày ra khỏi mặt tao không, thằng khốn!
    Cái hoạt cảnh trước mặt khiến Quý ròm và Lượm không nhịn được nữa. Hai đứa
    ôm bụng cười bò, cười chảy cả nước mắt nước mũi. Còn Tiểu Long thì xua xua tay,
    nhăn nhó:
    - Thôi, thôi, đừng cãi cọ nữa! Giữ trật tự lại đi!
    Nhưng lúc này, chẳng tên đệ tử nào thèm nghe lời sư phụ nữa. Tiểu Long bảo
    chúng đừng cãi thì chúng cãi càng hăng.
    Đứa bị ghẻ chỉ tay vô mặt đứa vừa oang oang tố cáo nó:
    - Mày đừng có làm phách! Mày ngon thì kéo áo lên thử coi! Bụng đây ghẻ chốc mà
    bày đặt chê bai thiên hạ!
    Bị đối phương chĩa mũi dùi vào bụng, đứa kia đỏ mặt tía tai:
    - Tao bị ghẻ ở bụng còn đỡ! Còn mày, mày thử vén quần...
    Thấy cuộc tranh cãi càng lúc càng tỏ ra kém vệ sinh, Tiểu Long phồng má cắt
    ngang:
    - Nghiêm!
    Giật mình trước tiếng thét lanh lảnh của Tiểu Long, các ông nhóc lập tức ngưng
    ngay mọi gấu ó và quay phắt người lại.
    Tiểu Long nhăn mặt nhìn đám đệ tử vô trật tự:

    - Tụi mày cứ ồn ào như thế bao giờ mới học xong bài quyền được!
    Một ông nhóc nhún vai:
    - Tụi tao chả thèm học bài quyền chán ngắt này nữa! Tụi tao chỉ muốn học đá song
    phi cơ!
    Tiểu Long lắc đầu:
    - Muốn học cú song phi đó phải mất nhiều công phu lắm! Đâu thể học ngay bây giờ
    được!
    - Không học được bây giờ thì thôi! Tao chả them học nữa!
    Tuyên bố một câu dứt khoát, ông nhóc quay mình khệnh khạng bỏ đi.
    Ba, bốn ông nhóc khác liền nhao nhao theo:
    - Tao cũng chả thèm học nữa!
    - Không dạy đá song phi thì học làm quái gì!
    -Ừ, học bài quyền "Py, py" gì đó chả bõ công! Tao chỉ muốn học cách biến đầu
    mình cứng như tảng đá ong cơ!
    Thấy đám đệ tử mới "bái sư" chưa được một tiếng đồng hồ đã mồm năm miệng
    mười hùa nhau công kích "sư phụ", chả coi "môn quy" ra cái củ cà-rốt nào cả, ông
    thầy Tiểu Long chỉ biết thuỗm mặt ra, ngơ ngơ ngác ngác nom đến tội.
    Quý ròm bất giác động lòng. Để cứu vãn uy phong cho bạn, nó dòm dáo dác dưới
    đất một hồi rồi nhặt một quả bóng bằng lá dứa đang nằm lăn lóc trên cỏ bước tới
    đưa cho Tiểu Long:
    - Tụi nó không chịu học võ thì mày dạy tụi nó trò ném bóng đi!
    Đề nghị của Quý ròm khiến Tiểu Long ngẩn ngơ:
    - Dạy ném bóng?
    - Ừ, ném như mày vẫn ném ấy! Mày là vua ném bóng kia mà!
    Tiểu Long liếm môi:
    - Nhưng tao chỉ quen ném bằng quả bónng nỉ thôi! Quả bóng này làm sao ném
    được!
    - Sao lại không được! - Quý ròm nhét quả bóng lá dứa vào tay bạn - Nó cũng y hệt
    quả bóng nỉ thôi!
    Chẳng đặng đừng, Tiểu Long đành phải cầm lấy quả bóng. Nó bóp bóp quả bóng
    trong tay, cảm thấy quả bóng này hơi to so với quả bóng nỉ. Nhưng không sao,
    mình sẽ cố! Tiểu Long nhủ bụng và quay nhìn bọn nhóc:
    - Nếu tụi mày không thích tập võ thì tao sẽ tập cho tụi mày ném bóng!
    Sợ bọn nhóc không hiểu được giá trị của trò này, Quý ròm vội vàng quảng cáo:
    - Tài ném bóng của Tiểu Long còn hay hơn tài đá song phi gấp tỉ lần! Nó đã từng
    dùng quả bóng nỉ ném gãy giò một tên cướp khét tiếng ở thành phố, được thủ
    tướng đến tận nhà khen ngợi và bắt tay lia lịa, đài truyền hình chiếu đi chiếu lại
    suốt cả tuần lễ cảnh nó hạ tên cướp...

    - Đủ rồi mày! - Tiểu Long liếc Quý ròm, cắt đứt sự khoe khoang càng lúc càng quá
    trớn của bạn mình.
    Nhưng dù bị Tiểu Long chặn ngang, những lời lẽ huênh hoang của Quý ròm đã kịp
    thời phát huy hiệu lực.
    Lo sốt vó vì phạm tới vùng đất thiêng sát chân đồi, lại chẳng được học các tuyệt kỹ
    "song phi cước" và "thiết đầu công", bọn nhóc đã chán nản định rút lui. Nhưng khi
    nghe Quý ròm mở miệng ca tụng tài ném bóng của Tiểu Long lên tận mây xanh,
    những cẳng chân chớm rục rịch kia vội dừng cả lại. Và hàng chục cặp mắt lập tức
    nhình chòng chọc vào quả bóng trên tay Tiểu Long:
    - Đâu? Mày ném thử coi!
    - Trổ tài cho anh em xem đi!
    Đang thấp thỏm không biết quả bóng lạ có chịu tuân theo lực ném của mình
    không, lại nghe Quý ròm ba hoa một tấc đến trời, Tiểu Long càng thêm hốt. Nhưng
    đã đến nước này, nó đành phải tận lực bình sinh chứng minh tài nghệ của mình.
    Tiểu Long nhìn quanh quất tìm mục tiêu. Nhưng ba bề đồng cỏ mênh mông, chẳng
    vật gì có thể làm đích ném. Đang loay hoay, sực nhớ đến lùm cây um tùm trên đồi
    Cắt Cỏ, Tiểu Long liền quay phắt lại phía sau. Và nó mừng rỡ chỉ tay vào túm lá
    bứa đang đong đưa trước gió, giọng dõng dạc:
    - Tụi mày nhìn kỹ nghen! Tao sẽ ném trúng cái cành lá đang de ngang kia!
    Nghe Tiểu Long tuyên bố sẽ "xạ kích" lên đồi, mặt mày bọn nhóc đột ngột tái mét.
    Một vài cái miệng lắp bắp:
    - Đừng... đừng...
    Nhưng quả bóng đã rời khỏi tay Tiểu Long bay đánh "vù" một cái. Tiếp theo là một
    tiếng "roẹt", quả bóng đã chui vào giữa túm lá bứa và tiếp tục lao thẳng vào đám
    cây cối rậm rạp trên đồi.
    Cú ném chính xác của Tiểu Long làm Quý ròm phổng mũi. Nó dương dương tự đắc
    quay lại nhìn bọn nhóc:
    - Tụi mày thấy chưa! Tao đã bảo...
    Đang gật gà gật gù, cổ Quý ròm bỗng cứng đơ, miệng há hốc. Trước mặt nó, đám
    đệ tử của Tiểu Long đã không còn ở chỗ cũ. Chẳng biết tự bao giờ, bọn nhóc đã
    chạy tuốt ra xa.

    Nguyễn nhật Ánh
    Con Mả Con Ma

    Chương 3
    Thái độ lạ lùng của lũ nhóc khiến Quý ròm và Tiểu Long tròn xoe mắt. Chúng càng
    ngạc nhiên hơn khi thấy trong đám trẻ cuống cuồng chạy như chạy giặc đó có cả
    thằng Lượm "phe mình".
    Lượm vọt tuốt ra ngoài xa, quay lại đứng ngoắc:
    - Anh Quý! Anh Tiểu Long! Chạy mau đi!
    Tiểu Long khẽ liếc Quý ròm một cái rồi lững thững tiến về phía Lượm:
    - Chuyện gì vậy?
    Lượm dậm chân:
    - Em đã bảo chạy mau sao anh với anh Quý cứ lò dò như cò phải bão thế!
    Giọng điệu trách móc pha lẫn lo lắng của ông em càng khiến Tiểu Long chẳng hiểu
    đầu cua tai nheo ra làm sao. Nó ngơ ngác:
    - Ai đuổi mà chạy?
    Lượm mặt nhăn như bị. Nó định đáp "Ma đuổi" nhưng sau khi len lét lia mắt về
    phía ngôi nhà hoang trên đồi, nó nghe trống ngực đập thình thịch, liền ngậm
    miệng làm thinh.
    Lúc này Tiểu Long và Quý ròm đã ra ngoài "khu vực nguy hiểm" và đang đứng lơ
    láo trước mặt bọn nhóc.
    Không để cho Tiểu Long kịp thắc mắc, Lượm nói ngay:
    - Sao anh lại ném bóng lên đồi?
    Tiểu Long quẹt mũi:
    - Tao ném cành bứa mà!
    - Thì ném cành bứa! - Lượm bứt tai - Nhưng cành bứa mọc trên đồi!
    Tiểu Long càng ngẩn ngơ:
    - Mọc trên đồi thì sao?
    - Thì không được ném chứ sao! - Lượm nhún vai, ngán ngẩm - Bộ anh không nhớ
    những gì hôm trước em nói với anh hả?
    Tiểu Long nhíu mày:
    - Mày nói với tao chuyện gì đâu?
    Lượm thận trọng hạ giọng, mặt lấm lét:
    - Chuyện ngôi nhà hoang trên đồi ấy!
    - À, tao nhớ rồi! - Tiểu Long gật gù, nó oang oang vẻ mừng rỡ như vừa tìm lại được
    tờ giấy bạc mấy hôm nay đánh mất - Hôm trước mày có bảo cứ đến tối thứ bảy là
    bọn ma hiện lên đốt đèn bày tiệc trong ngôi nhà này mà teo quên mất!
    Điệu bộ hớn hở và cái giọng bô lô ba la của Tiểu Long khi nói về ngôi nhà ma khiến

    bọn nhóc chết điếng. Mãi một lúc, Dế Lửa mới sợ sệt lên tiếng:
    - Mày không nên bô bô cái miệng như vậy!
    Lượm gật đầu hùa theo:
    - Thằng Dế Lửa nói đúng đó! Anh cứ hét ầm lên như vậy, "bọn họ" sẽ theo anh về
    đến tận nhà đấy!
    - Nhưng dù không hét ầm thì thằng Tiểu Long sớm muộn gì cũng bị vặn cổ! Thằng Hiện thấp thỏm nói - Khi nãy nó chả ném bóng lên đồi là gì!
    Nghe Hiện nhắc chuyện ném bóng vừa rồi, mặt mày bọn nhóc bất giác lộ vẻ hoang
    mang. Giọng Lượm căng thẳng:
    - Thế này thì nguy to rồi!
    Vừa nói nó vừa nắm chặt tay Tiểu Long làm như ông anh nó sắp bị "bọn họ" vặn cổ
    tới nơi.
    Vẻ nhớn nhác của bọn nhóc khiến Tiểu Long phì cười:
    - Chúng vặn cổ tao thì tao vặn cổ lại chúng, lo gì!
    - Mày đừng có ăn nói báng bổ như thế chứ! - Thằng Hiện nghiêm mặt, vẻ phật ý "Song phi cước" của mày chả là cái đinh gì đối với "bọn họ" cả!
    Quý ròm đứng nghe một hồi đã thấy nóng mặt. Giờ thấy thằng Hiện mở miệng chê
    bai tài nghệ của bạn mình, nó liền nhếch môi "xì" một tiếng:
    - Ma với quỷ, tao chả tin!
    Một mình Tiểu Long đắc tội với người cõi âm, Lượm đã lo sốt vó, giờ thêm Quý
    ròm ăn vung nói vãi chả thèm kiêng thánh tránh thần, Lượm càng quýnh. Cặp lông
    mày nó nhăn tít:
    - Cái anh này...
    - Chả anh này anh kia gì cả! - Quý ròm phẩy tay, hùng hổ - Tụi mày chỉ dựng
    chuyện chứ trên đời này làm quái gì có ma!
    Rồi như để chứng minh cho lời nói của mình, Quý ròm quay phắt lại và đi xăm xăm
    lên đồi trước hàng chục gương mặt đờ ra vì kinh hoàng, sửng sốt.
    Lượm thét lên:
    - Này anh Quý! Quay lại đi!
    Nhưng Quý ròm phớt lờ tiếng kêu hoảng hốt của Lượm. Nó nhắm gốc bứa đi băng
    băng.
    Nhoáng một cái, Quý ròm đã vượt khỏi cây bứa và tiếp tục tiến sâu vào mớ cây cối
    rậm rạp, những tiếng xì xào của bọn nhóc thoáng chốc đã rơi tõm lại sau lưng.
    Đi một hồi, Quý ròm đứng lại và ngoảnh đầu nhìn về phía sau. Thấp thoáng sau kẽ
    lá là bọn nhóc bây giờ trông đã xa tít. Chúng đang túm tụm vào với nhau, đưa tay
    chỉ trỏ lên đồi và thì thào bàn tán với vẻ căng thẳNg và hồi hộp. Vẻ sợ sệt của bọn
    nhóc làm Quý ròm khoái trá. Nó mỉm một nụ cười đắc chí và cúi lom khonm mò
    mẫm dò tìm quả bóng Tiểu Long ném khi nãy. Mình nhặt quả bóng cầm ra thì bọn

    nhóc mới nể! Chứ không chúng lại tưởng mình nấp ngay đằng sau cây bứa! - Quý
    ròm gật gù nhủ bụng, rồi nó hí hửng nghĩ tiếp - Thằng Dế Lửa chỉ khen Tiểu Long.
    Nó bảo Tiểu Long là người hiệp nghĩa. Còn mình thì nó chả thèm đả động tới.
    Nhưng sau vụ này, hẳn nó sẽ lác mắt. Nó sẽ khen mình là người... người gì nhỉ? À,
    phải rồi, nó sẽ khen mình là "dũng sĩ không sợ ma"!
    Đang hào hứng tưởng tượng lung tung, chợt nghĩ đến chữ "ma", Quý ròm bất giác
    cảm thấy hồi hộp. Cái chữ "ma" vừa hiện ra trong đầu tự dưng kéo theo một nỗi
    khủng khiếp vô hình. Đã thế, cái từ rùng rợn đó không chịu biến đi cho, vừa xuất
    hiện là nó xoắn chặt lấy những ý nghĩ của Quý ròm, mỗi lúc một âm vang và khơi
    gợi lên hàng loạt những mẫu chuyện ma quái trước nay Quý ròm từng nghe kể.
    Một làng gió thoảng qua làm Quý ròm thốt rùng mình. Nó nhớn nhác đảo mắt
    nhình quanh và đột nhiên cảm thấy đám cây cối hiền lành vô hại chung quanh trở
    nên lạ lẫm và đầy đe dọa. Chắc chả có gì đáng sợ đâu! Trên đời này làm quái gì có
    ma! Ba mẹ bảo thế và các thầy cô cũng bảo thế cơ mà! Quý ròm thầm trấn an và
    ưỡng ngực cố hít vào một hơi rõ dài đểi lấy can đảm.
    Nhưng dù gắng sức hít lấy hít để, Quý ròm vẫn chẳng thấy mình can đảm hơn chút
    nào. Từ khi bị ám ảnh bởi chuyện ma quái, tật nhát gan cố hữu đã trở lại với Quý
    ròm và nằm lì ở đó, chẳng chịu rời đi đâu lấy một bước. Tim nó càng lúc càng đập
    thình thịch và nó bắt đầu nghĩ quanh: Nhưng thật ra thì có ma không nhỉ? Nếu
    không có thì tại sao cả khối người tự nhận là mình đã thấy ma? Thầy cô và ba mẹ
    bảo không có nhưng có thể vì thầy cô và ba mẹ chưa có dịp gặp ma đó thôi!
    Quý ròm nghĩ xiên nghĩ xẹo một hồi, bụng đã hốt. Rồi sực nhớ tới quả bóng lá dứa
    tìm hoài không thấy, nó bỗng nghe lạnh toát sống lưng. Thế này thì có ma thật rồi!
    Quả bóng Tiểu Long ném khi nãy chắc chắn rơi quanh khu vực này. Nhưng tại sao
    mình đã bới tung từng bụi cỏ vẫn không tìm ra? Thôi rồi! Như vậy rõ là ma đã giấu
    quả bóng đó đi chứ không sai! Ừ, nếu trong ngôi nhà hoang kia không có ma thì
    chẳng việc gì bọn nhóc ở làng này lại hãi đến chết khiếp như thế! Vạt cỏ sát chân
    đồi tươi tốt thế kia mà không đứa nào, kể cả thằng gan lì như Dế Lửa, dám lùa trâu
    bò vô ăn thì chuyện lũ ma hiện lên đốt đèn quyết không phải là chuyện bịa!
    Ý nghĩ cuối cùng khiến tóc gáy Quý ròm lập tức dựng đứng cả lên. Và như không
    kềm được, nó hét lên một tiếng hãi hùng và co giò phóng thục mạng xuống đồi như
    thể bị... ma đuổi!
    Tiếng thét thất thanh của Quý ròm vọng đến tai bọn nhóc đang thấp thỏm chờ đợi
    dưới chân đồi nghe rùng rợn chẳng khác gì tiếng còi báo động.
    Đứa nào đứa nấy măt mày xám ngoét. Trừ Tiểu Long, tất cả đều chạy dạt ra ngoài
    xa. Có đứa sợ đến run bần bật như lên cơn sốt rét.
    Tiểu Long không biết Quý ròm gặp chuyện hung hiểm gì mà kêu thét kinh hoàng
    thế. Đang định chạy lên đồi cứu bạn thì nó đã thấy Quý ròm hớt hơ hớt hải phóng

    vèo ra khỏi đám cây lá, mặt cắt không còn một hột máu.
    Tiểu Long vội vàng chạy lại dang tay đón bạn:
    - Bình tĩnh lại đã nào!
    Quý ròm mệt muốn xỉu. Không nói không rằng, nó ngồi bệt xuống đất thở dốc.
    Bây giờ bọn nhóc mới rụt rè và tò mò bu lại.
    - Chuyện gì thế? - Nhiều cái miệng nhao nhao hỏi.
    Ngồi hổn ha hổn hển một hồi, Quý ròm đã hết mệt. Và cũng hết sợ. Nhưng nó bắt
    đầu lo, chẳng biết phải giải thích với mọi người như thế nào về hành động chết
    nhát của mình.
    Bọn nhóc hỏi "Chuyện gì thế?" nhưng Quý ròm có chuyện quái gì đâu mà đáp.
    Nhưng nó lại không tiện nói thật. Đang muốn làm "dũng sĩ không sợ ma", nó không
    muốn tự nhiên biến thành "dũng sĩ sợ ma".
    Đang loay hoay chưa biết nói dối thế nào cho ổn, Quý ròm mừng rơn khi thấy
    thằng Hiện sốt ruột vọt miệng hỏi:
    - Mày gặp chuyện gì khiếp đảm lắm phải không?
    - Ừ, khiếp đảm lắm! - Quý ròm nhanh nhẩu gật đầu, vừa đáp nó vừa cố ý rụt cổ cho
    tăng thêm phần ghê rợn.
    Hiện nín thở:
    - Thế mày vừa thấy gì?
    Tròm mắt Quý ròm đảo lia lịa. Nó cố nhớ lại những câu chuyện ma mình từng
    nghe kể và tìm cách thêm thắt:
    - Khi nãy ở trên đồi, tao đang lúi húi đi tìm quả bóng Tiểu Long vừa ném thì bỗng
    nghe một tiếng "bịch" ở phía sau lưng...
    Kể đến đây, Quý ròm cố ý ngừng lại và giả bộ tằng hắng để cho bọn nhóc hồi hộp
    chơi. Quả nhiên, thấy Quý ròm "nghỉ giải lao" lâu lắc, đám khán giả liền nóng nảy
    giục:
    - Thế rồi sao nữa? Cái vừa rơi đánh "bịch" đó là cái gì?
    Một đứa nói:
    - Chắc là một quả bứa rụng!
    - Mày đừng có đoán mò! - Một đứa khác bẻ lại - Nếu là quả bứa thì chẳng việc gì
    thằng Quý lại kêu la om sòm và chạy vắt giò lên cổ thế! Có thể nó bị ma ném đất!
    Rồi quay sang Quý ròm, thằng nhóc chớp mắt hỏi:
    - Ma ném đất, đúng không mày?
    - Tụi mày đoán sai bét! - Quý ròm lắc đầu, rồi nghiêm mặt lại, nó trịnh trọng "giải
    đáp" - Đó là một cánh tay người! Tao vừa ngoảnh mặt lại đã thấy ngay một cánh
    tay người ở trên cây rớt xuống!
    Mặt bọn nhóc lập tức lộ vẻ xao xuyến. Đứa nào đứa nấy nghe gai ốc nổi khắp
    người. Thằng Hiện lắp bắp:

    - Một... cánh... tay... người?
    Quý ròm mím môi:
    - Ừ, một cánh tay người đang ngoe nguẩy!
    - Thế là mà hét lên và bỏ chạy?
    - Bậy! - Quý ròm tự ái - Chạy đâu mà sớm thế! Lúc đó tao chưa chạy! Tao còn phải
    chờ xem cánh tay định làm gì!
    Một ông nhóc nuốt nước bọt, hỏi bằng giọng thích thú pha lẫn sợ hãi:
    - Thế cánh tay làm gì?
    - Nó chả làm gì cả! - Quý ròm nhún vai - Nhưng đúng lúc đó tao lại nghe "bịch" một
    tiếng nữa. Ngoảnh qua bên cạnh, lại thấy thêm một cánh tai thứ hai!
    - Cũng ngoe nguẩy?
    - Ừ, cũng ngoe nguẩy!
    - Rồi sao nữa?
    Quý ròm lim dim mắt:
    - Rồi "bịch, bịch" cả chục lần như vậy nữa!
    Theo lời Quý ròm thì sau hai cánh tay tiếp tục có cả chục thứ thi nhau rơi xuống.
    Chân trái, chân phải rồi tới ngực, bụng, đầu, cổ... Và trong những thứ đo, cái đầu là
    ghê nhất. Quý ròm nói:
    - Cái đầu nháy mắt trêu tao. Rồi lại còn nhe răng cười hềnh hệch.
    Thằng Hiện ôm ngực:
    - Và thế là mày quay người...
    Không để Hiện nói hết câu, Quý ròm hừ mũi:
    - Không! Lúc đó tao vẫn chưa chạy!
    Hiện gãi cổ:
    - Thế mày chạy lúc nào?
    Quý ròm ngó lên trời:
    - Để tao nhớ xem! À, lúc các bộ phận tự động ráp lại với nhau và con ma từ từ
    đứng dậy lững thững tiến tới chỗ tao đứng! Tao liền xoạc chân thủ thế định
    choảng nhau với nó một trận, nhưng tao chưa kịp ra tay thì nó đã thè lưỡi ra. Lưỡi
    nó mỗi lúc một dài và trong thoáng mắt đã vươn ra cả chục thước. Thấy vậy tao
    hơi hoảng nhưng rồi tao kịp trấn tĩnh và địn thò tay ra chộp. NhưNg khi vừa nhất
    tay lên, tao điếng hồn phát giác cái đang bò trong miệng nó không phải là cái lưỡi
    mà là một con rắn hổ lửa. Con rắn hổ vừa thấy tao giơ tay lên liền phồng mang
    định mổ. Nếu tao không kịp thét lên và bỏ chạy thì đã bị nó mổ chết tươi rồi!
    Quý ròm chấm dứt câu chuyện một hồi lâu mà chẳng ông nhóc nào nói gì. Bọn
    chúng đang rúng động đến lặng người trước những điều vừa nghe được. Tất nhiên
    bọn chúng không sợ con rắn hổ mà Quý ròm cố ý bịa thêm vào mẩu chuyện ma
    quen thuộc kia. Rắn, dù là rắn hổ lửa, bọn trẻ thôn quê đứa nào mà chả có lần nhìn

    thấy, thậm chí có đứa còn đập chết đem về nấu cháo ăn chơi. Nhưng nếu con rắn
    hổ là do cái lưỡi đỏ hỏn và dài ngoằng của con ma hóa ra thì lại là chuyện khác,
    đáng kinh hãi hơn nhiều.
    Bọn nhóc cứ ngồi thộn ra tại chỗ, mắt lấm lét liếc về phía đồi Cắt Cỏ như nơm nớp
    chờ xem cái lưỡi rùng rợn của con ma kia có âm thầm rượt theo Quý ròm đến tận
    chỗ bọn chúng đang ngồi hay không.

    Nguyễn nhật Ánh
    Con Mả Con Ma

    Chương 4
    Buổi chiều, khi thằng Lượm chuẩn bị đánh bò về, Dế Lửa đột ngột lại gần Tiểu
    Long và Quý ròm, rủ:
    - Hai đứa mày chốc nữa ghé nhà tao chơi!
    Lời mời bất ngờ của thủ lĩnh Xóm Dưới khiến Tiểu Long và Quý ròm không khỏi
    ngạc nhiên. Tiểu Long chớp mắt:
    - Nhà mày ở đâu?
    Dế Lửa chỉ tay về bên kia con đường đất:
    - Nhà tao đằng kia kìa! Gần xịt hà!
    Tiểu Long lưỡng lự
    - Nhưng còn thằng Lượm? Nó phải lùa bò về!
    - Cứ để nó về trước! - Dế Lửa khoát tay - Tụi mày ghé tao chơi, lát về sau!
    Lượm là đứa ham vui. Bình thường, gặp những chuyện như thế này, dễ gì nó chịu
    vâng lời. Nhưng bữa nay không hiểu sao nó dễ tính quá xá. Nghe Dế Lửa nói, nó
    gật đầu ngay:
    - Thằng Dế Lửa nói phải đó! Để em đánh bò về trước, anh Tiểu Long và anh Quý cứ
    ở chơi đi!
    Tiểu Long khoái Dế Lửa ngay từ lần gặp đầu tiên. Vì vậy đã mấy lần nó định hỏi tại
    sao bữa nay thằng này nổi hứng rủ tụi nó về nhà nhưng sợ Dế Lửa phật ý, nó đành
    ngậm miệng làm thinh.
    Quý ròm khác Tiểu Long. Thằng Lượm vừa quay đi là nó quay lại dòm Dế Lửa, thắc
    mắc ngay:
    - Nhà mày có gì vui không mà rủ tụi tao tới?
    - Có.
    Quý ròm tò mò:
    - Có gì vậy?
    - Có chị Cam tao!
    Câu trả lời của Dế Lửa kỳ cục đến mức Quý ròm tưởng nó nói đùa. Nhưng mặt mày
    Dế Lửa vẫn nghiêm nghị khiến Quý ròm gãi tai, ngơ ngác:
    - Chị mày?
    Dế Lửa khịt mũi:
    - Ừ. Chị Cam tao tháng trước đi mót củi trên đồi Cắt Cỏ bị ma giấu một lần!
    - Chị mày bị ma giấu?
    Quý ròm hỏi lại mà bụng giật thon thót. Nó quên bẳng vừa rồi nó "gặp" một con
    ma còn khủng khiếp hơn nhiều.

    Dế Lửa chẳng chú ý đến vẻ hoang mang đáng ngờ của Quý ròm. Nó tiếp tục nói:
    - Xưa nay những người gặp ma bao giờ cũng bị bắt mất hồn vía, nếu không lăn
    đùng ra chết thì cũng dở điên dở dại!
    Quý r...
     
    Gửi ý kiến

    Việc đọc rất quan trọng. Nếu bạn biết cách đọc, cả thế giới sẽ mở ra cho bạn. (Barack Obama)

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG THPT CẨM GIÀNG II - HẢI DƯƠNG !