THÔNG BÁO

THƯ VIỆN ĐIỆN TỬ HIỆU ỨNG LẬT SÁCH

HỌC LIỆU ĐIỆN TỬ

SÁCH NÓI - KỸ NĂNG SÓNG

VIDEO GIỚI THIỆU SÁCH HAY CỦA THƯ VIỆN

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    TRÍCH DẪN HAY

    Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

    Ảnh ngẫu nhiên

    Gioi_han_sinh_thai_xuong_rong.png Gioi_han_sinh_thai_cua_tam.png Gioi_han_sinh_thai_ca_ro_phi.png BANDOKINHTE.jpg HB_NHOMNUOC.jpg HB_MDDS.jpg Ban_do_cac_nuoc_Dong_Nam_A.jpg TDMNPB_tunhien.jpg

    KIẾN THỨC LỊCH SỬ - TỰ HÀO VIỆT NAM

    💕💕 💕💕Thư viện không phải là nơi để ghé qua trong vội vã, mà là nơi yên bình ta chọn dừng chân giữa bộn bề cuộc sống. Nơi đây, mỗi cuốn sách đều như một mảnh ghép của thời gian, gói ghém những tri thức và câu chuyện của biết bao thế hệ💕💕 💕💕

    Tư tưởng Hồ Chí Minh về Đảng Cộng Sản Việt Nam

    Dành Cho Những Con Người Vượt Lên Số Phận

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
    Ngày gửi: 09h:12' 07-03-2024
    Dung lượng: 604.8 KB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 0 người
    Sau khi thực hiện các tập Hạt Giống Tâm Hồn và những cuốn sách chia sẻ về cuộc sống,
    First News đã nhận được sự đón nhận và đồng cảm sâu sắc của đông đảo bạn đọc khắp nơi.
    Chúng tôi đã nhận ra rằng sự chia sẻ về tâm hồn là một điều quý giá và có ý nghĩa nhất trong
    cuộc sống hiện nay, giúp chúng ta vượt qua những nỗi buồn, những thất vọng để hướng đến
    một ngày mai tươi đẹp hơn với những ước mơ, hoài bão của mình và cảm nhận cuộc sống
    trọn vẹn hơn.
    Trên tinh thần đó, First News tiếp tục giới thiệu đến các bạn những câu chuyện hay được
    chọn lọc từ bộ sách Chicken Soup for the Soulnổi tiếng của hai tác giả Jack Canfield và
    Mark Victor Hansen.
    Đây là lần đầu tiên bộ sách Chicken Soup for the Soul được trình bày dưới dạng song ngữ
    để bạn đọc có thể cảm nhận được ý nghĩa câu chuyện bằng cả hai ngôn ngữ . Việc chuyển tải
    trọn vẹn và chính xác ý nghĩa sâu sắc của những câu chuyện theo nguyên bản tiếng Anh là
    một cố gắng lớn của chúng tôi. Rất mong nhận được những ý kiến đóng góp của bạn đọc để
    những tập sách tiếp theo của chúng tôi hoàn thiện hơn.
    Mong rằng cuốn sách này sẽ là người bạn đồng hành với bạn trong cuộc sống.
    Chia sẽ ebook : http://downloadsachmienphi.com/
    Tham gia cộng đồng chia sẽ sách : Fanpage : https://www.facebook.com/downloadsachfree
    Cộng đồng Google :http://bit.ly/downloadsach
    - First News

    Introduction
    Despite our difference in race, culture, religion, beliefs and values, we share the experience of the
    human body. In our physical selves, we find common ground despite our anatomical differences.
    Women or men, townfolks or countrymen, Christians or Buddhists bleed when cut, laugh when feel
    happy _ know hunger, coldness, pleasure, pain and love.
    Our body is, in fact, the only thing that guarantees to bring us a life; it is our only true possession, the
    soul's only lifetime companion to make our life more fascinating. We live, learn, laugh, love, fail,
    succeed, etc. only through the body. It deserves our care and kindness, because without a body, where
    would our soul live?
    We did not make our bodies, but our great mother did that miracle. From the beginning of the dance of
    life _ embryo growing, infant, learning, toddler walking, child running, adult seeking... our body
    changes according to our soul's guidance.
    Every human advance or achievement flows from action doing things with our eyes and ears, arms
    and legs, hands and feet, mouth and head. Physics informs us that the matter of our body is made
    of light, energy, spirit. How can we experience the soul except through the body? When we are
    uplifted, inspired, renewed or redeemed when we have an epiphany, a realization _ these are
    physical revelations.
    Chicken Soup to Inspire the Body and Soul celebrates our body that serves our life, our goals and
    dreams, our struggles, courage and spirit. Our challenges in the body test and teach us because of
    physical strenuousness as we recover after injury or illness.
    For all things above, our body remains our best friend and most staunch sup porter. It can be as loyal
    as a dog, as supple as a cat _ and take us to heights known only by the eagle. If we treat it with
    respect and care, it will serve us until it's time to say good-bye.
    The variety of stories from sports to self-image, from weight loss to healing reflect our human
    heritage of struggles, challenges and dreams. May these stories of body and soul remind us that we
    are in this world together.

    JACK CANFIELD & MARK VICTOR HANSEN

    Lời giới thiệu
    Chúng ta có thể khác nhau về sắc tộc, văn hóa, tôn giáo, lòng tin và hệ giá trị của bản thân, song chúng
    ta hoàn toàn có thể cùng nhau chia sẻ những trải nghiệm quý giá của chính mình. Về mặt thể chất chúng
    ta vẫn tìm thấy điểm tương đồng cho dù cấu trúc cơ thể của mỗi người khác nhau. Dù là phụ nữ hay
    nam giới, sống ở thành thị hay nông thôn, bạn ngưỡng mộ Thiên Chúa hay Đức Phật thì cơ thể bạn vẫn
    chảy máu mỗi khi bị đứt tay, bạn sẽ cười sảng khoái khi hạnh phúc, bạn biết đói, lạnh, vui buồn, đau
    khổ, và trên hết là bạn biết yêu thương.
    Xét cho cùng, cơ thể là thứ duy nhất đảm bảo mang lại cuộc sống cho chúng ta, nó là tài sản thật sự và
    duy nhất của chúng ta, là người đồng hành suốt đời duy nhất của tâm hồn giúp cuộc sống ta thêm phần
    thi vị. Ta sống, học hỏi, cười đùa, yêu thương, thất bại, thành công... đều thông qua thể chất bằng
    xương bằng thịt. Cơ thể hoàn toàn xứng đáng được ta trân trọng, đơn giản vì nếu không có thân thể này,
    tâm hồn ta sẽ trú ngụ nơi đâu?
    Chúng ta không tự tạo nên cơ thể của mình mà chính các bà mẹ vĩ đại đã làm nên điề u kỳ diệu đó . Từ
    một phôi thai, rồi là trẻ sơ sinh, bắt đầu học hỏi, chập chững tập đi, tập chạy, và trưởng thành..., cơ thể
    ta thay đổi dần theo những mách bảo của tâm hồn.
    Mỗi sự tiến bộ hay thành quả của con người đều bắt nguồn từ những hành động, tức là chúng ta phải
    vận động mắt, tai, tay, chân, miệng và đương nhiên là cả trí óc của mình. Thể chất báo cho ta biết rằng
    bản thân ta được cấu thành từ ánh sáng, năng lượng và tinh thần. Nếu không có cơ thể, làm sao ta có
    thể cảm nhận được tinh thần của mình? Khi ta được nâng cao bay bổng, được truyền cảm hứng sáng
    tạo, được hồi phục hay được cứu rỗi, khi ta có một đức tin, khi ta có khả năng nhận thức... tất cả đều là
    những khám phá bí ẩn của thể chất.
    Bộ sách Chicken Soup to Inspire the Body and Soul nhằm tôn vinh cơ thể con người - yếu tố luôn
    phụng sự cho cuộc sống, mục tiêu, ước mơ, tranh đấu, dũng khí và tinh thần của mỗi chúng ta. Những
    vất vả thể chất khi chúng ta hồi phục sau chấn thương hay bệnh tật chính là những thử thách sẽ kiểm tra
    và trui rèn bản thân mỗi người.
    Vì tất cả những điều trên, cơ thể luôn đóng vai trò là một người bạn thân, một người hỗ trợ đáng tin
    cậy. Cơ thể cũng trung thành với ta như một chú chó trung thành với chủ, nũng nịu như một chú mèo
    con và có thể như một con đại bàng dũng mãnh nâng ta bay cao. Nếu ta trân trọng và quan tâm đúng
    mức, cơ thể sẽ hết lòng phụng sự cho đến khi ta rời khỏi thế gian này.
    Những câu chuyện đa dạng từ những sự kiện thể thao đến phương pháp tự nhận thức bản thân, từ nỗ lực
    giảm cân đến khả năng hồi phục _ sẽ phản ánh khả năng tranh đấu, thử thách và ước mơ của con người.
    Những câu chuyện này có thể nhắc nhở ta nhớ rằng chúng ta vẫn luôn tồn tại cùng nhau trong thế giới
    này.

    JACK CANFIELD & MARK VICTOR HANSEN

    Playing for keeps: Michael Jordan and the world he
    made
    In the past, America's ideal of beauty had always been an essentially white one; American
    males had looked longingly in the mirror hoping to see Cary Grant or Gregory Peck or
    Robert Redford. Michael Jordan, shaved head and all, had given America nothing less than
    a new definition of beauty for a new age.
    What America and the rest of the world saw now was noth ing less than a kind of New World
    seigneur, a young man whose manner seemed nothing less than princely. He was most assuredly not to
    the manner born - his paternal grandfather had been a tobacco sharecropper in North Carolina. His
    parents were simple and hardworking people, the first in their families to enjoy full rights of
    American citizenship, and they produced a young man who carried himself with remarkable natural
    grace. Because of the loving way he had been raised and because of the endless series of triumphs he
    had scored over the years, he had an inner confidence that was simply unshakable.
    His manner with all kinds of people in even the briefest of meetings was usually graceful, particularly
    for someone subjected to so many pressures, and those who needed sympathies. He had charm, was
    very much aware of it, and used it skillfully and naturally, rationing it out in just the proper doses. He
    was easy to like, and people seemed to vie to be liked by him. Veteran sportswriter Mark Heisler
    once noted in a maga zine article that he had never wanted an athlete to like him as much as he did
    Michael Jordan.
    Each year he seemed to add a new chapter to the legend in the making. Probably the most remarkable
    chapter had been written in June, when he woke up violently ill before Gime Five of the NBA
    (National Basketball Association) finals against the Utah Jazz. Whether it was altitude sickness or
    food poisoning, no one was ever sure. Later it was reported that he had woken up with a fever of 103.
    That was not true: his temperature was high, but not that high, not over 100, but he had been so ill
    during the night that it seemed impossible that he would play.
    At about 8 A.M., Jordan's bodyguards called Chip Schaefer, the team trainer, to tell him that Jordan
    was deathly ill. Schaefer rushed to Jordan's room and found him curled up in a fetal position,
    wrapped in blankets and pathetically weak. He had not slept at all. He had an intense headache, and
    had suffered violent nausea throughout the night. The greatest player in the world looked like a frail,
    weak zombie. It was inconceivable that he might play that day.
    Schaefer immediately hooked him onto an IV and tried to get as much fluid into him as possible.
    Schaefer also gave him some medication so he could rest that morning. More than most people,
    Schaefer understood the ferocity that drove Michael Jordan, the invincible spirit that allowed him to
    play in games when most high-level professionals were betrayed by their bodies and, however
    reluctantly, obeyed them. During the 1991 finals against the Lakers, when Jordan badly injured his toe
    while hitting a crucial jump shot to tie the game, Schaefer had struggled to create a shoe that would

    protect Jordan's foot in the next game. Jordan eventually had to reject the shoe because it hindered his
    ability to start and stop and cut. “Give me the pain,” he had told Schaefer.
    Now, seeing him that sick, Schaefer had a sense that Jordan might somehow manage to play, that
    Michael Jordan might, as he sometimes did in situa tions like this, use this illness as a motivational
    tool, one more challenge to overcome. Before the game, he was still frail and weak. Word circulated
    quickly among journalists that he had the flu and that his temperature was 102, and many assumed he
    would not play.
    One member of the media who was not so sure about that verdict was James Worthy of the Fox
    network. He had played with Michael Jordan at North Carolina and watched him emerge as the best
    player in the NBA, and he knew how Michael drove himself. “The fever meant nothing,” Worthy told
    the other Fox reporters. “Jordan will play,” Worthy warned. “He'll figure out what he can do, he'll
    conserve his strength in other areas, and he'll have a big game,” Worthy added.
    In the locker room, Jordan's teammates were appalled by what they saw. Michael's skin, normally
    quite dark, was an alarming color, somewhere between white and gray, and his eyes, usually so vital,
    looked dead. As the game was about to begin, the NBC television crew showed pictures of a frail and
    haggard Jordan as he had arrived at the Delta Center, barely able to walk, but they showed him trying
    to practice. It was one of those rare moments of unusual intimacy in sports, when the power of
    television allowed the viewer to see both Jordan's illness and his determination to play nonetheless.
    This was to be a unique participatory experience: when before had illness and exhaustion showed so
    clearly on the face of such an athlete so early in such a vital game? At first, it appeared that the Jazz
    would blow the very vulnerable Bulls out. At one point early in the second quarter, Utah led 36-20.
    But the Bulls hung in because Jordan managed to play at an exceptionally high level, scoring
    twentyone points in the first half. At halftime his team was down only four points, 53-49. It was hard
    to understand how Jordan could play at all, much less be the best player on the floor. The unfolding
    drama of the event transcended basketball.
    He could barely walk off the court at halftime. During the break, he told Phil Jackson not to use him
    much in the second half _ just in spots. Then he came out and played almost the entire second half. He
    played a weak third quarter, scoring only two points, but Utah could not put Chicago away. Late in the
    fourth quarter, when the camera closed in on him as he ran down court after a basket, Jordan looked
    less like the world's greatest athlete than the worst runner in some small-time marathon, about to
    finish last on a brutally hot day. But what he looked like and what he was doing on the floor when it
    mattered were two separate things.
    With forty-six seconds left and Utah leading by a point, Jordan was fouled going to the basket. “Look
    at the body language of Michael Jordan,” the announcer Mary Albert said. “You have the idea that he
    has difficulty just standing up.” He made the first foul shot, tying the score, then missed the second but
    somehow managed to grab the loose ball. Then, when the Jazz inexplicably left him open, he hit a
    three pointer with twentyfive seconds left, which gave Chicago an 88-85 lead and the key to a 90-88
    win. He ended up with thirty-eight points, fifteen of them in the last quarter.
    It had been an indelible performance, an astonishing dis play of spiritual determination; he had done

    nothing less than give a clinic in what set him apart from everyone else in his profession. He was the
    most gifted player in the league, but unlike most supremely gifted players, he had an additional quality
    rare among superb artists whose chosen work comes so easily: he was an overachiever as well.
    - David Halberstam

    Chơi hết mình: Michael Jordan và thế giới của anh
    Trước kia, một người Mỹ muốn được công nhận là có nét đẹp lý tưởng thì trước hết họ phải
    là người da trắng; đàn ông Mỹ luôn khao khát được là hình bóng của những Cary Grant,
    Gregory Perk hay Robert Redford. Vậy mà, Michael Jordan với cái đầu trọc lóc, đã mang
    lại cho thế hệ mới của nước Mỹ một khái niệm hoàn toàn khác về cái đẹp.
    Với nước Mỹ và các nước khác trên thế giới, anh xuất hiện chẳng khác nào một ông hoàng của Thế
    Giới Mới, một thanh niên với phong cách chẳng kém gì các bậc vương giả. Đó hoàn toàn không phải
    là phong cách bẩm sinh của Jordan - ông nội của anh là một tá điền trồng thuốc lá ở miền Bắc
    Carolina. Cha mẹ anh là những người sống khá giản dị và cần mẫn trong lao động, họ là những người
    đầu tiên trong dòng họ được hưởng đầy đủ quyền công dân của một người Mỹ và họ đã sinh ra anh,
    một thanh niên có phong cách tao nhã bẩm sinh khác thường. Với những tình cảm yêu mến của mọi
    người dành cho mình và hàng loạt những thành tích đã đạt được trong những năm qua, anh có được sự
    tự tin không dễ gì lay chuyển.
    Anh luôn cư xử nhã nhặn, ngay cả trong những lần gặp mặt ngắn ngủi, đặc biệt là đối với những người
    đang chịu quá nhiều áp lực và những ai đang cần sự đồng cảm. Anh có sức thu hút và ý thức được điều
    đó, anh vận dụng nó một cách khéo léo, tự nhiên và chừng mực. Anh rất dễ mến và dường như mọi
    người đều muốn chen chân để chiếm được cảm tình của anh. Nhà báo thể thao kỳ cựu Mark Heisler
    từng viết trên một tạp chí rằng ông chưa từng mong muốn chiếm được tình cảm của bất cứ một vận
    động viên nào nhiều như với Michael Jordan.
    Dường như mỗi năm, anh lại bổ sung thêm một chương mới vào câu chuyện huyền thoại đang viết dở
    về đời mình. Nhưng có lẽ, chương ghi dấu đậm nét nhất được viết hồi tháng sáu, khi anh vẫn gượng
    dậy trong lúc cơ thể đang ốm nặng ngay trước trận chung kết thứ 5 với Utah Jazz trong giải NBA (Hiệp
    hội Bóng rổ nhà nghề Mỹ). Không ai biết được rằng đó là vì anh bị chứng chóng mặt do độ cao hay bị
    ngộ độc thực phẩm. Sau đó người ta thông báo rằng anh đã tỉnh, cơ thể sốt cao hơn 40oC. Nhưng điều
    đó là không chính xác. Thân nhiệt anh rất cao nhưng không cao quá 39oC, nhưng anh đã sốt cao suốt
    đêm và có vẻ như không thể tham gia trận đấu được.
    Khoảng 8 giờ sáng, cận vệ của Jordan gọi cho huấn luyện viên Chip Schaefer và báo tin Jordan đang
    bệnh nặng như sắp chết. Schaefer lao nhanh đến phòng của Jordan và thấy anh nằm trong tư thế co
    quắp như một bào thai, người quấn mền kín mít và trông anh yếu sức đến thảm hại. Anh đã không thể
    chợp mắt được chút nào. Suốt đêm anh phải chịu đựng những cơn đau đầu và buồn nôn thật khủng
    khiếp. Vận động viên vĩ đại nhất thế giới lúc này trông giống như một thây ma yếu đuối và nhợt nhạt.
    Thật không thể tin là anh lại có thể thi đấu ngay trong ngày hôm đó.
    Ngay lập tức, Schaefer tiêm thuốc vào tĩnh mạch cho anh, cố gắng truyền đạm vào cơ thể anh thật
    nhiều. Schaefer cũng cho anh uống một ít thuốc, nhờ vậy mà sáng hôm đó anh mới chợp mắt được.
    Hơn ai hết, Schaefer hiểu rằng chính nghị lực kiên cường, ý chí không khuất phục đã giúp Michael
    Jordan có thể tham gia các trận đấu, khi mà phần lớn các vận động viên nhà nghề đỉnh cao một khi đã
    bị cơ thể mình bỏ rơi, dù miễn cưỡng nhưng đôi lúc họ vẫn phải đầu hàng. Trong trận chung kết năm

    1991 với đội Lakers, khi Jordan bị chấn thương ngón chân rất nặng sau cú nhảy có tính quyết định để
    ném bóng san bằng tỉ số, huấn luyện viên Schaefer đã cố gắng làm một chiếc giày mới để bảo vệ bàn
    chân cho Jordan trong hiệp kế tiếp. Nhưng sau cùng Jordan đành phải từ chối mang chiếc giày đó vì
    nó cản trở khả năng chạy, dừng và cắt bóng của anh. “Cứ đưa giày cũ cho tôi”, anh nói với Schaefer.
    Giờ đây, nhìn thấy Jordan đau ốm như thế nhưng Schaefer vẫn có cảm giác rằng dù thế nào đi nữa,
    Jordan cũng sẽ xoay xở để tiếp tục thi đấu vì Jordan vẫn thỉnh thoảng rơi vào tình huống như thế này
    và anh luôn xem bệnh tật là một động cơ để thúc đẩy, một thử thách để vượt qua. Trước khi trận đấu
    mở màn, anh vẫn còn rất yếu. Tin tức nhanh chóng lan truyền trong báo giới rằng anh bị cúm và sốt cao
    39oC, và nhiều người đã cho rằng anh sẽ không thể thi đấu.
    Một thành viên trong giới truyền thông vẫn còn nghi ngờ với nguồn dư luận đó chính là James Worthy,
    làm việc ở hãng truyền thông Fox. Anh đã từng thi đấu cùng với Michael Jordan ở Bắc Carolina và
    chứng kiến Jordan nổi bật lên như một vận động viên xuất sắc nhất tại giải NBA, và anh biết rõ
    Michael đã vực dậy bản thân mình ra sao. Worthy nói với các đồng nghiệp của mình: “Cơn sốt chẳng
    nghĩa lý gì đâu”. Worthy còn báo trước: “Jordan sẽ thi đấu”. “Anh ấy biết mình có thể làm gì, anh ấy
    cất giữ sức mạnh của mình ở những nơi khác trên cơ thể và chắc chắn anh ấy sẽ chơi một trận ra trò”,
    Worthy nói thêm.
    Trong phòng thay đồ, các đồng đội của Jordan thật sự kinh hoàng trước những gì họ nhìn thấy. Nước
    da của Michael mọi khi ngăm đen thì giờ đây đổi màu thật đáng sợ, vài chỗ trông thật nhợt nhạt, xanh
    xao và đôi mắt tinh anh ngày nào giờ trông vô hồn như đã chết. Khi trận đấu sắp bắt đầu, nhóm phóng
    viên hãng truyền hình NBC đã phát đi những hình ảnh của một Jordan phờ phạc, hốc hác khi anh vừa
    đến trung tâm Delta, anh dường như đi lại cũng rất khó khăn, nhưng mọi người đều được thấy sự cố
    gắng tập luyện của anh. Đó là một trong những khoảnh khắc hiếm hoi trong thể thao, thể hiện một hình
    ảnh rất thật và gần gũi đến lạ thường khi sức mạnh của truyền hình truyền đến cho khán giả thấy một
    Jordan đang rất yếu sức nhưng vẫn quyết tâm thi đấu.
    Đây quả là một hình ảnh thi đấu có một không hai: từ khi nào mà vẻ ốm đau và suy kiệt lại hiện rõ trên
    gương mặt của một vận động viên ngay trước một trận đấu có tính sống còn như thế? Khi trận đấu vừa
    mới bắt đầu, đội Jazz đã tấn công dồn dập trước một đội Bulls bày ra quá nhiều điểm yếu. Vào đầu
    hiệp hai, Utah đã dẫn trước 36-20, nhưng đội Bulls vẫn quyết đeo bám vì Jordan chơi khá xuất thần;
    trong hai hiệp đầu anh đã ghi được 21 điểm. Đến giờ giải lao giữa trận đấu, đội của Jordan chỉ bị dẫn
    trước 4 điểm, 53-49. Thật khó mà hiểu được làm sao Jordan lại có thể thi đấu chẳng kém gì một vận
    động viên xuất sắc nhất trên sàn đấu như thế. Kịch tính của trận đấu diễn ra vượt ngoài những gì có thể
    mong đợi ở một trận bóng rổ.
    Anh chỉ còn đủ sức để lê chân ra khỏi sân đấu vào giờ giải lao. Trong giờ nghỉ, anh nói với Phil
    Jackson đừng để anh thi đấu nhiều trong những hiệp kế tiếp, ngoại trừ những thời điểm khó khăn thôi.
    Sau đó , anh lại ra sân và tiếp tục thi đấu gần trọn hai hiệp sau. Hiệp thứ ba anh chơi kém, chỉ ghi
    được hai điểm, nhưng đội Utah đã không thể đánh bại được Chicago. Gần cuối hiệp thứ tư, khi ống
    kính truyền hình quay cận cảnh hình ảnh anh đang chạy trên sân sau cú ném rổ ghi được 1 điểm, Jordan
    trông giống một tay đua marathon thảm hại trong một cuộc tranh tài quy mô nhỏ , sắp về đích sau cùng
    vào một ngày nóng bức hơn là một vận động viên bóng rổ xuất sắc nhất thế giới. Nhưng bộ dạng của
    anh và những gì anh đang thể hiện trên sàn đấu vào lúc quan trọng ấy là hai điều hoàn toàn khác biệt.

    Khi trận đấu chỉ còn lại 46 giây cuối cùng và Utah đang dẫn trước 1 điểm, Jordan bị đối phương phạm
    lỗi khi anh đang chạy đến ném rổ. Bình luận viên Mary Albert nói: “Hãy nhìn điệu bộ của Michael
    Jordan, có vẻ như anh ấy khó mà gượng dậy nổi”. Jordan đã tận dụng quả ném phạt đầu tiên để quân
    bình tỉ số cho đội nhà. Tuy quả thứ hai anh ném trượt nhưng rồi anh cũng đã nhanh chóng giành lại
    bóng từ tay đối thủ. Khi trận đấu chỉ còn 25 giây cuối cùng, đội Jazz sơ hở không kèm chặt anh và anh
    đã thực hiện một cú ném bóng mang về thêm cho đội nhà 3 điểm, đưa Chicago lên dẫn trước 88-85 và
    cuối cùng chiến thắng với điểm chung cuộc 90-88. Anh đã kết thúc trận đấu với 38 điểm, trong đó, 15
    điểm anh đã giành được trong những giây cuối cùng của trận đấu.
    Đó là một thành tích mà dấu ấn của nó sẽ còn in đậm mãi, một cuộc trình diễn lạ thường xuất phát từ
    sự quyết tâm cao độ; anh đã mang lại một bài học trực quan sinh động cho mọi người; điều này khiến
    anh khác biệt với bất kỳ một vận động viên bóng rổ nào. Anh là một vận động viên tài năng nhất của
    đội, nhưng không giống như hầu hết các vận động viên tài năng hàng đầu khác, anh còn có thêm phẩm
    chất hiếm có của những nghệ sĩ ưu tú, những người mà thành công đến rất dễ dàng: Anh là một người
    thành đạt vượt trội.
    - David Halberstam

    Starting over
    My husband of twenty-five years had died only three weeks before, and I was alone _
    running a business and worried about keeping house and home together. Everyone remarked
    how well I was doing. I looked composed on the surface and was comforted by the
    convincing role I was playing. But frightening questions arose when I didn't expect them.
    Could the business support my daughter Lexi and me without Paul helping us run it? Where would we
    move if I had to sell our house? Most frightening of all, I was terrified that if I surrendered to my
    grief, let myself really feel it, I would be sucked downward into a dark, bottomless spiral from which
    I would never return to sanity. I knew I had to do something.
    Several years earlier Paul and I had been very impressed by a man named Tim Piering. He helped
    people work through their deepest fears by leading them through the very things they were most afraid
    of. I decided to make an appointment with him.
    That Saturday, I drove to Tim's office in Sierra Madre, located in the foothills of the San Gabriel
    Mountains in Southern California. Tim, a tall man with a big heart, asked me questions and listened to
    me for a while, then asked if my husband would want me to grieve for him.
    “No I can't imagine that he would. In fact, I think he'd strongly object.”
    “I'm sure he'd object, and I really think I can help, Diana. I think you can tell me the grief you're
    feeling, and I will help you lessen it. Would you like to try?”
    “Y-yes,” I managed to say. It was as if I wanted to hold onto my hidden grief out of loyalty to Paul
    although I knew he'd want me to do everything I could to move ahead.
    “Notice the thoughts going on in your head,” Tim said. “All your fears, your considerations, sound
    like radio voices, don't they? Of all these thoughts, fear is the most debilitating. Not only does it sap
    your energy, but it also will cost you many great opportunities. Just think of how many times you have
    held back from doing something because of fear. If you are willing, I'm going to give you a quick
    course in stretching your ability to do anything you want to do. Basically, what will happen is you
    will have a completely new image of yourself, and you will see how you can take any action
    regardless of what your mind is saying. Your mind can be screaming but you can go ahead and do
    things in spite of the racket going on in your mind.”
    Tim drove me in his truck high into the nearby mountains. He pulled onto a shoulder and parked.
    Carrying ropes and other equipment from the back of his sports utility vehicle, he led me out onto a
    bridge that spanned a dry wash three hundred feet below. I watched as Tim attached a pulley to the
    bridge railing and to his body and threaded the pulleys with ropes. Suddenly, he climbed over the
    railing and lowered him-self slowly to the bottom of the canyon. Climbing back up the hill, he called,
    “Want to try it yourself?”

    “Not on your life!”
    Tim went over the side once again, showing me how he could maneuver up and down with the pulley,
    and how a safety rope was in place just in case. It did seem very safe, and I began to feel I could do
    it, and said I might try it someday.
    With that small crack showing in my armor of fear, Tim wasted no time strapping the gear on me and
    attaching the rope to my rappelling ring. He showed me how to gradually roll the pulley and come to
    a complete stop during the descent. He attached the safety rope to himself, too.
    “Okay, now just step over the railing.”
    “Ha! Easy for you to say!”
    I've never, ever felt more terrified. Since childhood I've been afraid of heights and had recurring
    nightmares of teetering on a cliff or window ledge. I trembled at the mere thought of standing on the
    outside of the railing. Very, very slowly I eased one leg over the railing, saying, “Oh, my God, I am so
    scared!”
    Tim held both of my hands firmly on the railing as I lifted the other leg over, leaning as far toward him
    as I could for protec tion. My heart was pounding and I began to whimper.
    “Let's just forget the whole thing! It's your decision, Diana. You don't have to do it.”
    No one was making me do this, I realized. I'd come to Tim for help. I had a hunch that if I could only
    do this, it would make all the difference. Again, I resolved to try.
    “Okay, I'm going to do it. I'm committed.”
    “Let go with one hand and hold the rope tightly so you won't start moving until you're ready.”
    I was bleating like a terrified sheep, I was so frightened. But I did what Tim said I let go of the
    railing with one hand. Then came the crucial moment. I released the other hand and there I was,
    swinging in small arcs over the canyon.
    So far, so good.
    “Now very slowly inch your way down a foot or two.”
    I did. At that moment, my fear was transformed to excitement. It was easy for me to operate the pulley.
    I took a long time lowering myself to the bottom, relishing the view and my victory over the terrified
    voice in my head. Tim ran down to meet me.
    “Look what you did, Diana! You did it!”
    And so I had. If I could do that, I could do anything! I thought to myself. I felt elated and more
    powerful than I ever had before.

    Then Tim took me to a firing range and had me fire an automatic revolver repeatedly, another thing I
    would never have dreamed of doing. I realize now that Tim wanted me to feel a different kind of fear
    than what a woman suddenly alone would normally feel. Survival in a physical sense _ not an emo
    tional one. I could feel my life beginning again.
    “Diana, you've stretched your reality of what you thought you could do. This is a benchmark that will
    allow you to rise to new levels of action in spite of fear. Whenever you feel confronted by an action
    you need to take, you can think back to this experience, and whatever challenges you face will seem
    easy. This one short event committing to the action of going off the bridge will propel you years
    ahead in how you operate in scary situations. Regardless of your thoughts, you can do almost anything
    just because you com mit to doing it. You've opened the door to the possibility of achieving all your
    dreams, Diana.”
    "In the beginning, you may spend most of your time fighting the negative thoughts. But, as you
    remember what you accomplished here today, keep this thought in mind: The world owes you nothing.
    You've landed on the playing field of life. The only question is: will you play?”
    - Diana von Welanetz Wentworth
    Feel the fear and do it anyway.
    - Susan Jeffers

    Bắt đầu lại
    Người chồng từng chung sống với tôi hai mươi lăm năm vừa mất cách đây ba tuần. Giờ đây
    tôi phải một mình điều hành việc kinh doanh và chăm lo cả việc nhà lẫn chuyện gia đình.
    Mọi người đều nhận xét rằng tôi đang đảm nhận công việc đó rất tốt. Bề ngoài trông tôi rất
    bình tĩnh và tôi cũng thấy an ủi phần nào khi hoàn thành tốt vai trò của mình. Nhưng những
    câu hỏi đáng sợ cứ xuất hiện dù tôi chẳng mong đợi. Liệu công việc kinh doanh có nuôi nổi tôi và con
    gái Lexi của tôi nếu không có sự hỗ trợ của Paul? Mẹ con tôi sẽ đi đâu nếu phải bán nhà? Điều kinh
    khủng nhất là tôi sợ mình sẽ đầu hàng trước nỗi đau này, một mình gặm nhấm nỗi buồn, tôi sẽ rơi
    xuống vực thẳm của bóng tối và sự tuyệt vọng mà sẽ chẳng bao giờ gượng dậy được. Tôi biết mình
    phải làm một điều gì đó.
    Vài năm trước, Paul và tôi rất ấn tượng về một người đàn ông tên là Tim Piering. Anh ấy đã giúp
    nhiều người vượt qua nỗi sợ hãi bằng cách giúp họ đối mặt với chính những điều họ sợ nhất. Tôi quyết
    định gặp người đàn ông này.
    Thứ bảy đó, tôi lái xe đến văn phòng của Tim ở Sierra Madre, tọa lạc trên những ngọn đồi thấp bên
    dưới chân dãy núi San Gabriel miền Nam California. Tim, người đàn ông cao lớn với một trái tim
    nhân hậu đã hỏi tôi vài câu hỏi, rồi lắng nghe tôi được một lúc, sau đó anh hỏi tôi rằng liệu chồng tôi
    có muốn nhìn thấy tôi cứ phải đau buồn vì anh ấy hay không.
    “Không, tôi nghĩ là không. Nói đúng ra, tôi nghĩ chắc chắn anh ấy sẽ phản đối.”
    “Tôi tin chắc anh ấy sẽ phản đối, và tôi thật sự nghĩ rằng tôi có thể giúp chị, Diana à. Tôi nghĩ chị có
    thể nói cho tôi biết những đau đớn mà chị đang phải trải qua, và tôi sẽ giúp chị làm dịu bớt những nỗi
    đau đó. Chị có muốn thử không?”
    “Vâng”. Tôi miễn cưỡng trả lời như thể muốn giữ lại nỗi đau trong lòng như một minh chứng về lòng
    chung thủy đối với Paul, mặc dù tôi...
     
    Gửi ý kiến

    Việc đọc rất quan trọng. Nếu bạn biết cách đọc, cả thế giới sẽ mở ra cho bạn. (Barack Obama)

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG THPT CẨM GIÀNG II - HẢI DƯƠNG !