Tư tưởng Hồ Chí Minh về Đảng Cộng Sản Việt Nam
Kieu Hanh va Dinh Kien - Jane Austen

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
Ngày gửi: 12h:18' 07-03-2024
Dung lượng: 1.8 MB
Số lượt tải: 2
Nguồn:
Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
Ngày gửi: 12h:18' 07-03-2024
Dung lượng: 1.8 MB
Số lượt tải: 2
Số lượt thích:
0 người
Mục lục
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
KIÊU HÃNH VÀ ĐỊNH KIẾN
Jane Austen
www.dtv-ebook.com
Chương 1
Có một sự thật mà ai cũng công nhận, đấy là: một người đàn
ông có một tài sản khá hẳn sẽ muốn có một người vợ. Dù cho
người ta chỉ biết rất ít về cảm nghĩ hay quan điểm của người
đàn ông như thế, khi anh ta đến cư ngụ trong vùng, sự thật ấy
đã in sâu vào đầu óc của những gia đình sống xung quanh, đến
nỗi họ xem người đàn ông này là tài sản hợp pháp của cô con
gái này hay cô con gái kia của họ.
Vào một ngày, bà Bennet nói với chồng mình:
- Ông thân yêu, ông có biết tin đã có người thuê Netherfield
Park chưa?
Ông Bennet trả lời rằng ông chưa biết.
Bà vợ nói tiếp:
- Có người đã đến thuê rồi. Bà Long đã đi đến đấy, và đã kể
cho tôi nghe tất cả việc này.
Ông Bennet lắng nghe và không trả lời. Bà vợ mất hết kiên
nhẫn nói:
- Ông có muốn biết ai vừa dời đến không?
- Chính bà đang muốn kể cho tôi nghe đấy thôi.
Thế là đủ khuyến khích cho bà nói tiếp.
- Ông phải biết, bà Long đã cho tôi hay rằng có một công tử
còn trẻ, giàu có, gốc gác ở miền Bắc, đến thuê Netherfield.
Cậu ta đã đến vào hôm thứ hai trên một cỗ xe bốn ngựa kéo.
Cậu ấy rất thích chỗ này nên đồng ý ngay với giá ông Morris
đưa ra. Và cậu ấy hẳn sẽ đến trước ngày lễ thánh Michael
(ngày 29 tháng 9), nhưng tuần tới sẽ có vài gia nhân đến trước.
- Thế anh ta tên gì vậy?
- Bingley.
- Anh ta đã có vợ hay vẫn còn độc thân?
- À, chắc là vẫn còn độc thân. Một người độc thân với
khoản lợi tức lớn, bốn hay năm nghìn bảng mỗi năm. Kể ra đó
là điều hay cho mấy đứa con gái nhà ta!
- Hay như thế nào? Chuyện ấy thì có gì liên quan đến mấy
đứa con gái nhà ta?
- Ông ơi! Ông phải hiểu là tôi đang nghĩ đến việc anh ta sẽ
cưới một trong mấy đứa nhà ta chứ.
- Thế anh chàng ấy có ý định như thế khi đến đây à?
- Ý định? Làm sao ông có thể nói càn như thế? Chỉ có điều
rằng anh ấy có thể yêu một trong các con ta, vì thế ông phải đi
viếng thăm anh ta càng sớm càng tốt.
- Tôi chẳng thấy có cơ hội nào cả. Bà và mấy đứa có thể đi,
hay là để mấy đứa tự đi, như vậy có thể tốt hơn. Vì bà còn đẹp
hơn chúng nó, tôi e rằng anh Bingley lại mến bà hơn.
- Thôi ông ơi, ông lại tâng bốc tôi rồi. Chắc chắn tôi đã từng
có thời xuân sắc, nhưng bây giờ tôi không thể coi mình là đặc
biệt. Khi một người đàn bà đã có năm đứa con gái trưởng
thành thì không nên nghĩ đến sắc đẹp của mình nữa.
- Ờ, chỉ khi nào người đàn bà ấy không có sắc đẹp gì đáng
để nghĩ đến.
- Nhưng mà này, ông đi gặp cậu Bingley ngay khi anh ta đến
đây nhé.
- Kể ra thì cũng quá sức tôi rồi. Bà biết đấy…
- Nhưng mà ông phải nghỉ đến mấy đứa con. Chỉ cần nghĩ
một trong chúng sẽ đạt được những gì. Ngài William và phu
nhân Lucas cũng nhất quyết đi chỉ vì mục đích ấy. Ông hẳn
biết họ thường không thích thăm viếng người mới đến. Thật ra
ông phải đi, nếu không mấy mẹ con tôi không có lý do nào đến
nếu như ông không đi.
- Bà thật là cẩn thận quá đáng. Tôi tin chắc rằng anh
Bingley sẽ lấy làm vui lòng khi gặp bà, còn tôi sẽ gửi bà mang
đi ít dòng để cho anh ta hiểu rằng tôi sẵn lòng chấp nhận, nếu
anh ta chọn một trong mấy đứa con gái của mình, mặc dù tôi
sẽ có ít chữ đề cao con Lizzy.
- Tôi mong rằng ông không làm như thế. Lizzy không có gi
hơn những đứa kia cả, và tôi thấy nó không đẹp bằng nửa
Jane, không tươi tắn bằng nửa Lydia, nhưng ông vẫn luôn
thương nó hơn cả!
- Thế bà cho rằng những đứa kia có gì đáng giới thiệu?
- Ông Bennet, làm thế nào mà ông lại có thể sỉ nhục con cái
như thế ? Ông cứ trêu cho tôi bực mình để làm vui thôi. Ông
không thông cảm cho thần kinh nhạy cảm của tôi tí nào cả!
- Bà nhầm rồi. Tôi rất tôn trọng thần kinh của bà. Ít nhất là
trong hai mươi năm qua tôi đã nghe bà nói nhiều về thần kinh
của bà đấy thôi.
- Hừ! Ông không thể biết tôi đã chịu khổ sở thế nào…
- Nhưng tôi mong bà sẽ sớm vượt qua, và tiếp tục sống để
thấy nhiều thanh niên có bốn nghìn bảng mỗi năm đến cư ngụ
ở vùng này.
- Nếu có hai chục người như thế đến đây nhưng ông không
chịu gặp gỡ họ thì cũng vô ích thôi.
- Khi nào có đủ hai mươi người thì tôi sẽ đi gặp tất cả.
Cá tính của ông Bennet là sự pha trộn giữa láu lình, trào
phúng châm biếm, dè dặt, và thất thường, đến nỗi mấy chục
năm sống chung vẫn không đủ cho bà vợ hiểu nổi ông. Đầu óc
của bà giản đơn hơn. Bà có tính cảm thông hẹp hòi, kiến thức
nghèo nàn, và tính khí vô chừng. Khi không được như ý, bà
tưởng như mình bị lo lắng. Cả đời bà chỉ lo mỗi việc là kiếm
chồng cho năm cô con gái. Việc thăm viếng và trao đổi chuyện
phiếm là cách khuây khỏa của bà.
Jane Austen
Kiêu hãnh và định kiến
Diệp Minh Tâm dịch
KIÊU HÃNH VÀ ĐỊNH KIẾN
Jane Austen
www.dtv-ebook.com
Chương 2
Ông Bennet là một trong số những người đi thăm viếng
Bingley sớm nhất. Ông luôn có ý định đi gặp anh, mặc dù ông
luôn nói với vợ rằng ông không muốn đi. Cho đến buổi tối sau
lần gặp gỡ, bà vợ mới biết được tin này. Khi nhìn cô con gái
thứ hai đang trang trí cái mũ, thình lình ông nói với cô:
- Lizzy, bố hy vọng cậu Bingley sẽ thích cái mũ này.
Bà phật ý:
- Chúng ta không thể biết anh ta thích gì vì chúng ta không
đi thăm viếng anh ấy.
Elizabeth nói:
- Mẹ quên rồi sao? Chúng ta sẽ gặp anh ta trong buổi họp
mặt, và bà Long đã hứa là sẽ giới thiệu ta với anh ta.
- Mẹ không tin bà Long sẽ làm như thế. Bà ta còn hai đứa
cháu gái. Bà ta là một con người ích kỉ, đạo đức giả, không tin
được.
Ông Bennet xen vào
- Tôi cũng không tin, nên tôi thấy mừng rằng bà không có ý
nhờ vả bà ấy.
Bà Bennet không màng trả lời, nhưng không thề dằn lòng,
bà quay sang mắng các cô con gái.
- Kitty, đừng có ho mãi như thế. Phải thương lấy thần kinh
mẹ một chút. Mẹ muốn vỡ đầu ra đây này.
Ông bố đế vào:
- Kitty ho không được kín đáo gì cả, ho không đúng lúc.
Kitty trả lời một cách khổ sở:
- Con đâu có vui gì mà ho như thế chứ.
- Khi nào thì đến buổi dạ vũ của con?
- Hai tuần nữa.
Bà mẹ thảng thốt nói:
- À thì ra thế. Bà Long sẽ chỉ trở lại ngày trước đấy, nên bà
không thể giới thiệu anh ấy, vì bà vẫn chưa quen biết gì anh ta
cả.
- Vậy thì bà có lợi thế hơn so với bạn của bà, cứ giới thiệu
Mr Bingley với con nhỏ.
- Không thể được, ông ạ, không thể được, khi tôi vẫn còn
chưa quen biết anh ta. Sao ông có thể đùa cợt như thế?
- Tôi khen bà đã thận trọng. Hai tuần thì có quá ít thời gian
để làm quen. Ta không thể biết người mà ta mới quen nghĩ gì
chỉ sau có hai tuần, Nhưng nếu ta không bạo dạn, người khác
sẽ đánh bạo làm. Dù sao đi nữa bà Long và hai cô cháu cũng
muốn thử thời vận. Nếu ta không tiến tới, bà ta sẽ cho rằng ta
có ý nhường, bà ta sẽ nắm lấy cơ hội.
Các cô gái nhìn chằm chằm ông bố. Bà Bennet chỉ nói:
- Vô lý, thật vô lý!
- Bà nói thế có nghĩa gì? Bà có nghĩa rằng cách thức giới
thiệu và sự căng thẳng trong việc này là vô lý không? Tôi
không thể đồng ý với bà về điểm này. Mary con có ý kiến gì
không? Bố biết con thích suy nghĩ chín chắn, thích đọc sách
hay, lại hay trích dẫn từ sách vở mà.
Mary muốn nói điều gì đấy hợp lý, nhưng không thể nghĩ ra.
Ông tiếp:
- Trong khi Mary đang tìm ý, ta hãy trở lại cậu chuyện anh
chàng Bingley.
Bà vợ cao giọng:
- Tôi quá mệt vì cái tên Bingley này rồi.
- Tôi lấy làm tiệc nghe bà nói như thế, nhưng tại sao bà
không nói lúc trước? Nếu sáng nay tôi biết như vậy, chắc chắn
tôi đã không đi gặp anh ta. Thật là vô phúc, nhưng vì tôi đã
gặp anh ta, bây giờ chúng ta không thể tránh khỏi mối quen
biết này.
Sự kinh ngạc của các cô gái chính là điều mà ông mong
muốn; riêng bà Bennet còn kinh ngạc hơn cả các cô con gái,
tuy nhiên sau những khoảnh khắc xáo động là niềm vui; bà
cho rằng đấy là việc bà vẫn hằng mong muốn.
- Ông Bennet yêu dấu, ông tốt bụng làm sao! Nhưng tôi biết
cuối cùng tôi vẫn phải thuyết phục ông. Tôi biết rõ ông rất
thương các con, nên ông không thể bỏ qua mối quen biết như
thế này. Thật là tôi vui quá! Kể ra ông đùa như sáng nay cũng
hay, ông đi mà không nói một lời nào cho đến tận bây giờ.
Ông Bennet quay qua Kitty và nói:
- Kitty, bây giờ con có thể ho tùy thích.
Ông vừa nói vừa bước ra khỏi phòng, cảm thấy mệt mỏi vì
những lời phấn khích của bà vợ.
Khi cánh của phòng đã đóng lại, bà bảo các con:
- Thấy không, các con có một người cha tuyệt vời. Mẹ
không hiểu các con sẽ đền đáp tấm lòng chăm lo của bố các
con ra sao, ngay ngay cả mẹ cũng không biết. Mẹ không ngại
cho các con biết, với tuổi bố mẹ bây giờ tạo mối quen biết mới
mỗi ngày thì không lấy gì làm dễ chịu, nhưng bố mẹ sẵn lòng
làm tất cả mọi chuyện vì các con. Lydia, mặc dù con là con út,
nhưng mẹ tin chắc cậu Bingley sẽ khiêu vũ với con trong buổi
dạ vũ sắp tới.
Lydia nói cứng cỏi:
- Con không sợ. Tuy con là út nhưng con cao hơn các chị.
Và trong cả buổi tối còn lại họ thi nhau phỏng đoán khi nào
Mr Bingley sẽ đến thăm ông Bennet để đáp lễ, và bàn bạc
nhau bao giờ thì có thể mời anh đến dùng bữa tối.
Jane Austen
Kiêu hãnh và định kiến
Diệp Minh Tâm dịch
KIÊU HÃNH VÀ ĐỊNH KIẾN
Jane Austen
www.dtv-ebook.com
Chương 3
Tuy thế, qua ông chồng bà Bennet không thể biết được gì
nhiều về Mr Bingley, ngay cả với sự trợ giúp của năm cô con
gái. Họ hỏi han ông đủ mọi cách, với mọi câu hỏi, mọi phỏng
đoán thần kì, mọi giả định mơ hồ, nhưng ông đều né tránh tất
cả. Cuối cùng họ đành phải chấp nhận thông tin gián tiếp từ bà
hàng xóm Lucas. Tin tức bà đưa ra đều rất thuận lợi. Ngài
William đặc biệt có cảm tình với Mr Bingley. Anh là một
thanh niên còn khá trẻ, rất đẹp trai và vô cùng dễ mến, và nhất
là anh định dẫn theo rất nhiều người đến tham gia buổi dạ vũ.
Không có gì có thể tuyệt hơn. Ý thích khiêu vũ là bước đầu
tiến đến một cuộc tình, thế là ai nấy tha hồ kì vọng vào con
tim anh.
Bà Bennet bảo chồng:
- Nếu tôi chỉ cần thấy một đứa con gái có cuộc sống hạnh
phúc ở Netherfield, thêm bốn đứa kia đều có mối lương duyên
tương tự, thì tôi không còn ước ao điều gì nữa.
Vài ngày sau, Bingley đáp lễ chuyến thăm viếng của ông
Bennet, và trong mười phút ngồi cùng ông trong phòng đọc
sách, anh hy vọng được phép gặp các cô gái, mà anh đã nghe
người khác ca ngợi về vẻ đẹp của các cô, nhưng anh chỉ gặp
được ông bố. Các cô thì may mắn hơn, vì có thể quan sát anh
từ của sổ tầng trên, thấy anh mặc một áo choàng màu lam và
cưỡi một con ngựa ô.
Sau đấy là lời mời dùng bữa tối, và bà Bennet vội sắp đặt
nhiều việc trước khi nhận được lời đáp. Mr Bingley có việc
bận phải đi đến London vào ngày kế nên không thể nhận lời
mời. Bà Bennet bị hụt hẫng. Bà không thể tưởng được anh có
việc gì quan trọng tại thành phố ngay sau khi đến ngụ tại
Hertfordshire. Bà bắt đầu lo rằng anh có thể lượn lờ từ nơi này
qua nơi khác mà không chịu định cư ở Netherfield. Phu nhân
Lucas phải trấn an bà, cho rằng Bingley chỉ đi London để mời
bạn bè đi dự buổi dạ vũ. Chẳng bao lâu, có tin nói rằng Mr
Bingley sẽ dẫn theo mười hai quý cô và bảy công tử cùng đến
dự. Các cô gái đau khổ khi nghe số đông phụ nữ đến thế,
nhưng đến buổi sáng trước đêm dạ vũ được nghe rằng thay vì
mười hai, anh chỉ dẫn đến sáu người từ London, năm chị em
và một cô em họ. Khi buổi dạ vũ bắt đầu, tất cả chỉ có năm
người: Mr Bingley, hai chị em của anh, người chồng của cô
chị, cùng một thanh niên khác.
Mr Bingley có ngoại hình bắt mắt và tư thái phong nhã.
Gương mặt ưa nhìn, cử chỉ ung dung chân thật. Hai người chị
em của anh trông chững chạc, có phong cách của lối xử sự dứt
khoát. Người anh rể, ông Hursy, chỉ có vẻ nhã nhặn. Nhưng
người bạn, tên là Darcy, chẳng bao lâu đã thu hút sự chú ý của
cả gian phòng, bởi vóc dáng cao ráo, đẹp trai, tao nhã; và trong
vòng năm phút sau khi anh ta bước vào đã có lời xầm xì rằng
lợi tức mỗi năm của anh lên đến mười nghìn mỗi năm. Mấy
ông thì cho rằng anh có dáng vẻ cân đối, còn các bà thì cho
rằng anh còn đẹp trai hơn cả Bingley. Cả nửa buổi tối ai cũng
có thiện cảm với anh. Sau đấy, chính cử chỉ của anh khiến
nhiều nguời khinh ghét. Họ cho rằng anh kiêu hãnh, anh ở trên
cao hơn nhóm bạn bè của anh, không hòa đồng cùn vui với
mọi người. Ngay cả bất động sản lớn lao của anh tại
Derbyshire, anh vẫn có nét mặt hãm tài, khó chịu, không đáng
d0ược so sánh với người bạn của mình.
Chẳng bao lâu Bingley đã làm quen với mọi người quan
trọng trong căn phòng. Chàng tỏ ra sôi động không kiểu cách,
khiêu vũ với mọi bản nhạc, tỏ ra không thỏa mãn khi thấy buổi
dạ vũ chấm dứt quá sớm, cho biết sẽ tổ chức một buổi dạ vũ
khác ở Netherfield. Giữa chàng và người bạn quả là hai thái
cực! Mr Darcy chỉ khiêu vũ một lần với bà Hurst và một lần
với cô Bingley, không muốn được giới thiệu với những phụ nữ
khác, sau đấy chỉ đi vòng quanh, thỉnh thoảng nói chuyện với
vài người trong nhóm. Mọi người nhanh chóng nhận ra tính
cách của anh. Trên thế gian này, có lẽ anh là con người khó
chịu nhất, khó chịu nhất và mọi người đều mong anh chàng
đừng trở lại nữa. Riêng bà Bennet thì có ác cảm nặng nhất; bà
cảm thấy bực tức do anh đã khinh rẻ một trong các cô con gái
bà.
Vì số phụ nữ đông hơn nam giới, Elizabeth Bennet phải
ngồi ngoài trong hai bản khiêu vũ, và trong thời gian ấy Darcy
nói chuyện với Bingley khi đứng khá gần cô, nên cô nghe lỏm
được.
Mr Bingley muốn ép bạn mình tham gia khiêu vũ thêm.
- Này Darcy, cậu phải khiêu vũ chứ. Tớ không thích thấy
cậu đứng đây với điệu bộ buồn tẻ như thế. Khiêu vũ mà vui
với người ta.
- Tớ không thích. Cậu biết tớ ghét khiêu vũ, trừ khi với
người đã quen biết đặc biệt. Tớ không thể chịu được đám
người này. Chị em của cậu đã có người đi cặp, còn tớ thấy
khiêu vũ với những phụ nữ khác trong phòng như là một cực
hình.
- Tờ không khó tính như cậu. Thú thật trong đời mình chưa
bao giờ gặp những người dễ thương như thế này, có vài người
đẹp tuyệt vời.
Darcy nhìn cô con gái đầu lòng của gia đình Bennet:
- Cậu chỉ nhảy với những cô gái đẹp trong phòng này.
- Cô ấy là người đẹp nhất trong những người mà mình đã
gặp! Nhưng cô em rất xinh, rất dể thương ngồi sau cậu đấy.
Cho phép mình nói với bạn nhảy của mình giới thiệu cô ấy với
cậu.
Darcy quay người nhìn Elizabeth một thoáng, bắt lấy tia
nhìn của cô, rồi quay đi lạnh lùng nói:
- Cậu có ý gì vậy? Cô ta trông cũng được, nhưng không đủ
xinh để lôi cuốn tớ, còn tớ cũng không thích theo đuổi những
phụ nữ đã bị đàn ông khác chán chê. Cậu nên ra với bạn nhảy
của mình đi, đừng phí thời gian với tớ.
Bingley nghe theo lời khuyên của bạn. Darcy bước đi; và
Elizabeth ngội yên một chỗ, không còn chút cảm nghĩ thân
thiện về anh chàng. Nhưng sau đó cô vui vẻ kể lại chuyện này
cho cô bạn nghe, vì tính cô thích đùa cợt, lấy làm vui với mọi
chuyện kì khôi.
Nhà Bennet hài lòng với buổi dạ vũ. Bà Bennet nhận thấy cả
đám người tham dự đều mến cô con gái lớn của bà. Bingley đã
khiêu vũ với cô hai bản, và cô trở nên nổi bật trong số các em
gái. Qua đó Jane cảm thấy hài lòng như bà mẹ, dù theo phong
cách trầm lặng hơn. Elizabeth cảm nhận được niềm vui của
Jane. Mary nghe có người nói với cô Bingley rằng Jane là
người con gái toàn vẹn nhất vùng. Riêng Catherine và Lydia
có may mắn là luôn có người mời khiêu vũ, và hai cô chỉ
mong thế trong một buổi dạ vũ. Cả gia đình phấn khởi quay vể
Longbourn, ngôi làng nơi họ cư ngụ, ở đấy họ là những cư dân
quan trọng. Khi về đến nhà họ thấy ông Bennet vẫn còn thức.
Chỉ cần một cuốn sách là ông quên bẵng về thời gian, và vào
dịp này ông háo hức muốn biết về buổi tối vốn đã tạo cho mọi
người nhiều háo hức tuyệt vời. Ông đã nghĩ rằng mọi ý kiến
của bà vợ về anh chàng xa lạ sẽ là bị thất vọng, nhưng ông đã
nghe một câu chuyện khác hẳn.
Khi bước vào phòng bà vợ nói:
- Ông ạ, mấy mẹ con tôi có một buổi tối thật vui, một buổi
dạ vũ tuyệt vời. Tôi ước gì ông có thể đi cùng, ai nấy đều cảm
mến Jane, không còn gì tuyệt hơn. Mọi người đều khen con bé
xinh xắn, riêng chàng Bingley cảm thấy nó khá đẹp, và nhảy
với nó hai bản. Tôi chỉ có thể nghĩ đến việc đấy: anh ấy đã
nhảy với con bé hai bản, chỉ có con bé là được mời nhảy đến
lần thứ hai. Trước tiên, anh ta mời cô Lucas. Tôi cảm thấy thật
bực mình khi ấy, nhưng mà anh ta tỏ ra không thích con bé ấy
tí nào. Ông biết chứ, thật ra chẳng ai thích con bé ấy cả. Anh
ta bị Jane nhà ta thu hút sau khi nhảy với nó. Thế là anh chàng
dọ hỏi về con bé, được người ta giới thiệu với nó, rồi mời con
bé nhảy tiếp bản thứ hai. Thế rồi bản thứ ba với cô King, bản
thứ tư với Maria Lucas, bản thứ năm với Jane lần nữa, bản thứ
sáu với Lizzy, rồi nhà Boulanger.
Ông chồng mất kiên nhẫn ngắt lời:
- Nếu anh ta có thương hại tôi thì anh ấy chỉ nên khiêu vũ
phân nửa như thế! Lạy Chúa, bà đừng kể về mấy cô gái nhảy
với anh ta nữa. À! Có lẽ cứ kể rằng anh ta bị trật khớp cổ chân
trong bản đầu tiên thì hơn.
Bà Bennet tiếp tục:
- Tôi thật sự thấy thích anh ta. Anh ta thật đẹp trai! Các chị
em của anh ta cũng hấp dẫn. Trong đời tôi chưa từng thấy
trang phục nào thanh lịch như loại các cô ấy mặc. Tôi tin chắc
dải đăng-ten trên áo bà Hurst…
Bà lại bị ngắt lời. Ông Bennet không muốn nghe bà kể về
thời trang lòe loẹt. Thế là bà buộc phải chuyển đề tài, và với
tất cả chua cay, công thêm ít phóng đại, kể cho ông nghe về
thái độ thô lỗ của Mr Darcy. Bà tiếp:
- Nhưng ông yên tâm, Lizzy không mất mát gì khi không
hợp với thị hiếu của hắn. Anh ta thuộc hạng người khó thương
nhất, một con người đáng kinh tởm, không đáng cho ai lấy
lòng. Anh ta chảnh chọe và kiêu kì không ai chịu được. Hắn ta
cứ đi lòng vòng đầu này đầu nọ, làm ra vẻ ta đây là nhất! Mà
hắn có đẹp trai gì cho cam! Tôi ước gì ông có ở đấy để cho
anh ta ít lời răn! Tôi ghét cay ghét đắng anh ta.
KIÊU HÃNH VÀ ĐỊNH KIẾN
Jane Austen
www.dtv-ebook.com
Chương 4
Khi chung quanh không còn ai, Jane thổ lộ với Elizabeth về
tình cảm mà cô dành cho anh Bingley, trong khi trước đấy cô
có phần thận trọng trong lời khen:
- Thanh niên đúng là phải như anh ấy, chín chắn, vui vẻ,
sống động. Chị chưa bao giờ gặp người nào như thế! Thật thư
thái, với vẻ gia giáo tuyệt vời!
Elizabeth đáp:
- Anh ấy còn là người đẹp trai nữa, thanh niên là phải như
thế. Đúng là mẫu người hoàn hảo.
- Chị cảm thầy hãnh diện khi được anh ấy mời nhảy lần thứ
hai. Chị không ngờ mình được anh ấy chú ý đến như thế.
- Không ngờ à! Chính em nghĩ chị xứng đáng với điều ấy.
Nhưng mà đấy là sự khác biệt lớn giữa hai chị em chúng ta.
Chị luôn cảm thấy bất ngờ khi được chú ý đến, còn em thì
không bao giờ. Anh ta có mời chị nhảy thêm cũng là chuyện
đương nhiên. Hẳn anh ta nhận thấy chị xinh đẹp hơn các cô
gái khác trong phòng. Không cần có lời cảm ơn anh ta vì
chuyện này. Anh ấy đúng là người dễ mến, và em không có ý
định ngăn cản chị thích anh ta. Chị đã từng mến nhiều người
ngu xuẩn hơn thế nhiều.
- Này Lizzy!
- Chị biết không? Chị rất dễ xiêu lòng trước người khác.
Trong mắt chị ai cũng là người tốt và dễ mến. Trong đời em
chưa từng nghe chị chê bai người nào cả.
- Chị không muốn hấp tấp chỉ trích thiên ha, nhưng chị luôn
nói thất lòng điều chị nghĩ.
- Em biết như vậy. Chính vì vậy mà chị là một người tuyệt
vời. Với tấm lòng chân chất của chị không thể nhận ra thói
điên rồ và càn bậy của người ta. Thái độ giả vờ bộc trực thì
đâu đâu cũng có. Nhưng bộc trực mà không có ý phô trương
hay chủ định như chị thì thật hiếm. Chị chỉ chú ý đến điểm tốt
của mọi người để ngợi khen mà không để ý đến cái xấu. Và
như vậy chị cũng rất thích hai chị em của anh ấy phải không?
Tư cách của họ không bằng anh ấy.
- Chắc chắn không bằng, thoạt đầu chị nghĩ như vậy. Nhưng
có nói chuyện với họ mới thấy họ rất dễ mến. Bà chị sẽ sống
cùng anh ấy và giúp cai quản ngôi nhà. Chị không nhầm khi
nói rằng chúng ta sẽ có một người làng giềng thật lôi cuốn như
bà ta.
Elizabeth im lặng nghe, nhưng không cảm thấy thuyết phục.
Cô thấy cách cư xử của chị em anh Bingley không phải là dễ
mến. Với khả năng quan sát nhạy bén, tư tưởng không dễ uốn
nắn như cô chị, cộng thêm trí phán đoán không gì lay chuyển
được, cô cảm thấy khó chấp nhận được họ. Thật ra hai người
phụ nữ này là những người khá tốt, họ không thiếu phần hóm
hỉnh khi họ vui và cũng không thiếu khả năng làm vui lòng
người khác khi họ muốn. Nhưng hai người quá kiêu hãnh và tự
cao. Họ khá đẹp, và được giáo dục trong trường dòng thành
phố, có gia tài hai mươi nghìn bảng, có thói quen tiêu xài quá
mức và thích giao du với tầng lớp thượng lưu. Do đấy về mọi
phương diện họ có quyền nghĩ họ ở bậc cao và xem thường
người khác. Họ thuộc về một gia tộc danh vọng tại miền Bắc
nước Anh. Đấy là môi trường in sâu vào hoài niệm của họ hơn
là gia tài của họ và cậu em vốn đã được tích lũy nhờ kinh
doanh.
Mr Bingley thừa hưởng từ ông bố một gia tài lên đến gần
một trăm nghìn bảng. Ông đã định mua bất động sản, nhưng
không kịp mua thì ông qua đời. Mr Bingley cũng có ý định
tương tự, và có lúc đã chọn được nơi chốn, nhưng bây giờ anh
đã được cấp một ngôi nhà khang trang công thêm một trang
viên. Nhiều người vốn rõ tính tình của chàng vẫn không thể
đoán được liệu chàng có lưu lại Netherfield suốt đời hay
không.
Các chị em của chàng thiết tha muốn chàng mua bất động
sản cho riêng mình, nhưng giờ đây tuy chỉ là người ở thuê, cô
em vẫn không ngần ngại ngồi ghế chủ vị ở bàn ăn. Bà Husrt
cũng thế, vốn đã lập gia đình với nhiều trang phục hơn tài sản,
mỗi khi bà muốn bà vẫn sẵn sàng xem ngôi nhà của anh là nơi
chốn của bà. Bingley tình cờ được giới thiệu về ngôi nhà
Netherfield. Anh đến xem và sau nửa giờ xem xét bên trong và
ngoài, cảm thấy thích vị trí của ngôi nhà và các phòng chính
của nó, đồng ý với mấy lời ca ngợi của chủ nhân, rồi thuận ý
ngay.
Giữa anh và Mr Darcy có tình bạn rất bền vững, mặc dù tính
nết hay người trái ngược nhau. Bingley được Darcy quý mến
vì tính xuề xoà, cởi mở, dễ uốn nắn, tuy không có cơ duyên
nào khác mang lại sự tương phản hơn so với bản chất của anh,
nhưng với chính mình anh không bao giờ lộ vẻ bất mãn.
Bingley tin tưởng vững chắc vào bản ĩnh của Darcy, và đánh
giá cao óc phán đoán của bạn mình. Về mặt hiễu biết thì Darcy
có phần trội hơn Bingley, và tỏ ra khôn ngoan hơn. Darcy vừa
kiêu kỳ, kín đáo và cử chỉ của anh không mấy cuốn hút tuy
anh được giáo dục rất kỹ lưỡng. Về mặt này Bingley lại có
phần trội hơn, dù ở đâu anh cũng được mọi người quý mến,
riêng Darcy thì cứ mãi xúc phạm thiên ha.
Cách thức hai người trò chuyện với nhau trong buổi dạ vũ
biểu thị rõ nét cá tính của họ. Bingley trong đời chưa từng gặp
người con gái dễ thương và xinh xắn như Jane. Mọi người đều
tử tế và ân cần với anh. Không kiểu cách và cứng nhắc, chẳng
bao lâu anh đã làm quen được với tất cả mọi người trong
phòng, riêng đối với Jane Bennet thì anh thấy không thiên thần
nào có thể đẹp hơn. Riêng đối với được, anh thấy cả đám
người này không có dáng vẻ gì đặc sắc vì thế anh chẳng chú ý
đến ai cả, và cũng chẳng được ai chú ý đến. Anh công nhận
Jane là cô gái đẹp, nhưng anh thấy cô cười quá nhiều.
Bà Husrt và cô em gái cũng nghĩ như thế, nhưng hai người
vẫn mến cô, cho rằng cô là một thiếu nữ dễ mến, hiền dịu, và
không ngần ngại muốn biết thêm về cô. Thế là Jane đã được
mọi người công nhận là hiền dịu, nên qua đấy Bingley cảm
thấy được phép nghĩ đến cô mỗi khi anh muốn.
Jane Austen
Kiêu hãnh và định kiến
Diệp Minh Tâm dịch
KIÊU HÃNH VÀ ĐỊNH KIẾN
Jane Austen
www.dtv-ebook.com
Chương 5
Cách Longbourn một quãng đường ngắn có một gia đình
quen thân với nhà Bennet. Ngài William Lucas lúc trước kinh
doanh tại Meryton, tạo nên được một sự nghiệp kha khá và
được triều đình phong tước Hiệp sĩ khi ông giữ chức thị
trưởng. Có lẽ ông đã cảm nhận vinh dự này một cách quá
mãnh liệt. Ông chán ghét công việc kinh doanh và ngôi nhà
của mình trong một thị trấn thương mại nhỏ, nên ông rời bỏ cả
hai và dời gia quyến về một ngôi nhà cách Meryton khoảng
một dặm. Ông đặt tên ngôi nhà là Lucas Lodge – Nhà nghỉ họ
Lucas, nơi ông có thể tự mãn coi mình là một người quan
trọng, không bị ràng buộc vì chuyện làm ăn buôn bán, chỉ
chuyên chú vào việc sống cho ra vẻ với thiên hạ là một công
dân tốt. Ông hoan hỉ về tước phong của mình nhưng không lấy
làm kiêu kì, ngược lại ông quan tâm đến tất cả mọi người. Với
bản chất không muốn ai bị xúc phạm, lại thêm tính thân thiết
và chiều lòng người, việc phong tước cho ông ở điện St James
đã khiến ông trở thành một người nhã nhặn.
Phu nhân Lucas là một người phụ nữ rất hiền hoà, không
quá khôn ngoan nên dễ trở thành một người láng giềng tốt của
bà Bennet. Họ có vài người con. Cô con gái đầu lòng, biết điều
và thông minh, khoảng hai mươi bảy tuổi là bạn thân của
Elizabeth.
Việc các cô con gái nhà Bennet và Lucas gặp nhau để kháo
chuyện vể buổi dạ vũ là tuyệt đối cần thiết. Buổi sáng hôm
sau, các cô Lucas đi đến Longbourn để nghe tin và nói chuyện
với nhau.
Bà Bennet nói với cô Lucas trong vẻ tự chủ:
- Này Charlotte, cháu bắt đầu buổi dạ vũ được thuận lợi đấy.
Cháu là lựa chọn thứ nhất của cậu Bingley.
- Đúng thế nhưng hình như anh ấy thích lựa chọn thứ hai
hơn ạ.
- À cô nghĩ rằng cháu muốn nói đến Jane – Vì anh ta nhảy
với con bé hai lần. Có vẻ như anh ta mến con bé – thật ra tôi
đã tin như vậy – tôi có nghe nói về điều ấy, nhưng tôi không
bíêt gì về chuyện… chuyện gì đấy về Mr Robinson.
- Có thể bà cho rằng cháu đã nghe lỏm Mr Bingley và Mr
Robinson nói chuyện với nhau, cháu đã kể cho bà nghe về
chuyện này chưa nhỉ? Anh Robinson hỏi anh ta nghĩ thế nào
về buổi dạ vũ Meryton, anh ta có nghĩ rằng có nhiều phụ nữ
đẹp trong phòng không? Anh nghĩ cô nào đẹp nhất. Anh ta trả
lời ngay câu cuối cùng – À ! Chắc cô cả nhà Bennet, đúng thế
không ai không đồng ý.
- Thế là anh ta đã có chủ định, dường như đấy là… nhưng
rất có thể chẳng đi đến đâu cả, cháu biết đấy.
Charlotte nói:
- Lizzy, chuyện chị nghe lỏm đạt mục đích tốt hơn chuyện
của em đúng không? Lời Mr Darcy nói không đáng cho ta
nghe nhưng lời của anh ban, có phải thế không? Tội nghiệp
Eliza, phải tỏ ra chịu đựng!
- Tôi mong cháu đừng mang chuyện ấy vào đầu của Lizzy
để gây bực tức vì sự ngược đãi của anh ta. Vì anh ta là mẫu
người quá khó chịu nên nếu anh ta có thích ai thì người ấy thật
vô phúc. Tối hôm qua bà Long có kể cho tôi nghe rằng anh ta
ngồi gần bà ấy trong nửa giờ đồng hồ mà không hề mở miệng.
Jane hỏi:
- Mẹ có chắc không bị nhầm chứ? Con thấy rõ ràng là anh ta
có nói chuyện với bà ấy.
- À, đấy là vì bà đã hỏi anh ta có thích sống tại Netherfield
không, nên anh ta phải trả lời, nhưng bà bảo anh ta có vẽ rất
bực bội vì có người khơi chuyện.
Jane nói:
- Cô Bingley nói với con rằng anh ta không bao giờ nói
năng nhiều ngoại trừ với những người mà anh rất thân thiết.
Với những người này anh to ra khá dễ chịu.
- Mẹ thấy chẳng tin chút nào. Nếu anh ta có tính dễ chịu như
thế, hẳn anh ta đã chuyện trò cùng bà Long. Nhưng mẹ có thể
đoán là do đâu: mọi người đều nói rằng do anh ta quá kiêu
hãnh, và bằng cách nào đấy anh ta đã nghe nói rằng nhà bà
Long không có xe ngựa kéo và phải thuê xe cà tàng để đi vũ
hội.
Cô Lucas nói:
- Cháu không màng anh ta có nói chuyện với bà Long hay
không, nhưng cháu ước phải chi anh ta khiêu vũ cùng với
Lizzy.
Bà mẹ bảo Elizabeth:
- Để khi khác Lizzy, Nếu mẹ là con, mẹ sẽ không muốn
khiêu vũ với anh ta.
- Con tin mẹ, và con có thể hứa chắc với mẹ sẽ không bao
giờ khiêu vũ với anh ta.
Cô Lucas nói:
- Tính kiêu hãnh của anh ta không làm chị khó chịu, vì có lí
do chính đáng nào đấy. Ta không nên thắc mắc tại sao một
thanh niên có nhiều thứ như thế: gia tộc cao sang, tài sản kếch
xù, lại nghĩ rằng mình cao quý. Nếu chị có thể nói, anh ta có
quyền được kiêu hãnh.
- Điều ấy rất đúng, riêng em có thể dễ dàng tha thứ cho tính
kiêu hãnh của anh ta, nêu anh ta không sỉ nhục cái kiêu hãnh
của em.
Mary vẫn còn ấm ức trong ý nghĩ kiên định của cô chị:
- Em tin rằng kiêu hãnh là một khuyết điểm rất thông
thường. Qua những gì em đã đọc, em tin rằng điều này rất phổ
biến, bản chất con người hay thiên về tật này. Trong chúng ta
rất ít người không có một ý nghĩ tự mãn về mặt này hay mặt
khác, hoặc có thật hoặc tưởng tượng. Phù phiếm và kiêu hãnh
là hai điều khác nhau, tuy rằng người ta thường xem hai thứ
đồng nghĩa với nhau. Một người có thể cảm thấy kiêu hãnh
nhưng không tỏ ra phù phiếm. Kiêu hãnh là khi ta có ý kiến về
chính mình, phù phiếm là khi ta muốn người khác nghĩ về
mình như thế nào.
Cô em nhà Lucas thốt lên:
- Nếu em được giàu có như Mr Darcy, em không cần cảm
thấy kiêu hãnh như thế. Em sẽ nuôi một đàn chó săn và mỗi
ngày uống một chai rượu vang.
- Thế thì cháu sẽ uống quá nhiếu đấy, nếu tôi bắt gặp tôi sẽ
thu ngay chai rượu của cháu…
Và cuộc tranh luận kéo dài cho đến khi chia tay.
Jane Austen
Kiêu hãnh và định kiến
Diệp Minh Tâm dịch
KIÊU HÃNH VÀ ĐỊNH KIẾN
Jane Austen
www.dtv-ebook.com
Chương 6
Thế là chẳng bao lâu những phụ nữ tại Longbourn đều đến
thăm viếng Netherfield. Họ được thăm viếng trả lễ đúng cách.
Tư cách dễ mến của Jane Bennet chinh phục bà Husrt và cô
Bingley. Mặc dầu bà mẹ có thái độ không ai chịu nổi và các
em cô không đáng nói đến, họ đều muốn làm thân với cô chị.
Jane cảm thấy rất vui được quan tâm như thế, nhưng Elizabeth
vẫn nhận ra vẻ kiêu kì của bên kia trong việc đối xử với mọi
người và ngay cả với Jane, nên cô cảm thấy không thể ưa được
hai người, mặc dù lòng tốt của họ đối với Jane đều có ảnh
hưởng đến tình cảm của Mr Bingley. Rõ ràng là mỗi khi hai
người gặp nhau, anh đều tỏ ra thật sự mến cô, còn đối với
Jane, cô cũng thích anh nhiều hơn, nhưng cô vui khi thấy mọi
người không nhận ra điều này. Cô là kết hợp một cách mạnh
mẽ tính khí điền đạm và thái độ phấn khởi, và hai điều này che
dấu sự suy đốn của những kẻ hay chen vào chuyện của người
khác. Elizabeth nói chuyện này cho Charlotte Lucas nghe.
Charlotte trả lời:
- Có thể là điều hay nếu tạo ấn tượng như thế cho thiên hạ,
nhưng đôi lúc dè dặt quá cũng bị bất lợi. Nếu một người con
gái cứ che giấu mãi tình cảm của mình, cô ta có thể sẽ đánh
mất cơ hội làm anh chàng chú ý đến mình, và lúc ấy không
còn điều gì khác ngoại trừ tự an ủi khi thiên hạ cũng mù tịt
như mình. Hầu như trong mọi mối quan hệ đều cần ít nhiều
cảm kích hay phù phiếm, đến nỗi nếu cứ đ6ẻ cho mọi việc tự
do phát tiển thì chẳng có gì là đãm bảo cả. Chúng ta có thể bắt
đầu một cách thoải mái – có thể một tình thương mến nhẹ
nhàng cũ...
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
KIÊU HÃNH VÀ ĐỊNH KIẾN
Jane Austen
www.dtv-ebook.com
Chương 1
Có một sự thật mà ai cũng công nhận, đấy là: một người đàn
ông có một tài sản khá hẳn sẽ muốn có một người vợ. Dù cho
người ta chỉ biết rất ít về cảm nghĩ hay quan điểm của người
đàn ông như thế, khi anh ta đến cư ngụ trong vùng, sự thật ấy
đã in sâu vào đầu óc của những gia đình sống xung quanh, đến
nỗi họ xem người đàn ông này là tài sản hợp pháp của cô con
gái này hay cô con gái kia của họ.
Vào một ngày, bà Bennet nói với chồng mình:
- Ông thân yêu, ông có biết tin đã có người thuê Netherfield
Park chưa?
Ông Bennet trả lời rằng ông chưa biết.
Bà vợ nói tiếp:
- Có người đã đến thuê rồi. Bà Long đã đi đến đấy, và đã kể
cho tôi nghe tất cả việc này.
Ông Bennet lắng nghe và không trả lời. Bà vợ mất hết kiên
nhẫn nói:
- Ông có muốn biết ai vừa dời đến không?
- Chính bà đang muốn kể cho tôi nghe đấy thôi.
Thế là đủ khuyến khích cho bà nói tiếp.
- Ông phải biết, bà Long đã cho tôi hay rằng có một công tử
còn trẻ, giàu có, gốc gác ở miền Bắc, đến thuê Netherfield.
Cậu ta đã đến vào hôm thứ hai trên một cỗ xe bốn ngựa kéo.
Cậu ấy rất thích chỗ này nên đồng ý ngay với giá ông Morris
đưa ra. Và cậu ấy hẳn sẽ đến trước ngày lễ thánh Michael
(ngày 29 tháng 9), nhưng tuần tới sẽ có vài gia nhân đến trước.
- Thế anh ta tên gì vậy?
- Bingley.
- Anh ta đã có vợ hay vẫn còn độc thân?
- À, chắc là vẫn còn độc thân. Một người độc thân với
khoản lợi tức lớn, bốn hay năm nghìn bảng mỗi năm. Kể ra đó
là điều hay cho mấy đứa con gái nhà ta!
- Hay như thế nào? Chuyện ấy thì có gì liên quan đến mấy
đứa con gái nhà ta?
- Ông ơi! Ông phải hiểu là tôi đang nghĩ đến việc anh ta sẽ
cưới một trong mấy đứa nhà ta chứ.
- Thế anh chàng ấy có ý định như thế khi đến đây à?
- Ý định? Làm sao ông có thể nói càn như thế? Chỉ có điều
rằng anh ấy có thể yêu một trong các con ta, vì thế ông phải đi
viếng thăm anh ta càng sớm càng tốt.
- Tôi chẳng thấy có cơ hội nào cả. Bà và mấy đứa có thể đi,
hay là để mấy đứa tự đi, như vậy có thể tốt hơn. Vì bà còn đẹp
hơn chúng nó, tôi e rằng anh Bingley lại mến bà hơn.
- Thôi ông ơi, ông lại tâng bốc tôi rồi. Chắc chắn tôi đã từng
có thời xuân sắc, nhưng bây giờ tôi không thể coi mình là đặc
biệt. Khi một người đàn bà đã có năm đứa con gái trưởng
thành thì không nên nghĩ đến sắc đẹp của mình nữa.
- Ờ, chỉ khi nào người đàn bà ấy không có sắc đẹp gì đáng
để nghĩ đến.
- Nhưng mà này, ông đi gặp cậu Bingley ngay khi anh ta đến
đây nhé.
- Kể ra thì cũng quá sức tôi rồi. Bà biết đấy…
- Nhưng mà ông phải nghỉ đến mấy đứa con. Chỉ cần nghĩ
một trong chúng sẽ đạt được những gì. Ngài William và phu
nhân Lucas cũng nhất quyết đi chỉ vì mục đích ấy. Ông hẳn
biết họ thường không thích thăm viếng người mới đến. Thật ra
ông phải đi, nếu không mấy mẹ con tôi không có lý do nào đến
nếu như ông không đi.
- Bà thật là cẩn thận quá đáng. Tôi tin chắc rằng anh
Bingley sẽ lấy làm vui lòng khi gặp bà, còn tôi sẽ gửi bà mang
đi ít dòng để cho anh ta hiểu rằng tôi sẵn lòng chấp nhận, nếu
anh ta chọn một trong mấy đứa con gái của mình, mặc dù tôi
sẽ có ít chữ đề cao con Lizzy.
- Tôi mong rằng ông không làm như thế. Lizzy không có gi
hơn những đứa kia cả, và tôi thấy nó không đẹp bằng nửa
Jane, không tươi tắn bằng nửa Lydia, nhưng ông vẫn luôn
thương nó hơn cả!
- Thế bà cho rằng những đứa kia có gì đáng giới thiệu?
- Ông Bennet, làm thế nào mà ông lại có thể sỉ nhục con cái
như thế ? Ông cứ trêu cho tôi bực mình để làm vui thôi. Ông
không thông cảm cho thần kinh nhạy cảm của tôi tí nào cả!
- Bà nhầm rồi. Tôi rất tôn trọng thần kinh của bà. Ít nhất là
trong hai mươi năm qua tôi đã nghe bà nói nhiều về thần kinh
của bà đấy thôi.
- Hừ! Ông không thể biết tôi đã chịu khổ sở thế nào…
- Nhưng tôi mong bà sẽ sớm vượt qua, và tiếp tục sống để
thấy nhiều thanh niên có bốn nghìn bảng mỗi năm đến cư ngụ
ở vùng này.
- Nếu có hai chục người như thế đến đây nhưng ông không
chịu gặp gỡ họ thì cũng vô ích thôi.
- Khi nào có đủ hai mươi người thì tôi sẽ đi gặp tất cả.
Cá tính của ông Bennet là sự pha trộn giữa láu lình, trào
phúng châm biếm, dè dặt, và thất thường, đến nỗi mấy chục
năm sống chung vẫn không đủ cho bà vợ hiểu nổi ông. Đầu óc
của bà giản đơn hơn. Bà có tính cảm thông hẹp hòi, kiến thức
nghèo nàn, và tính khí vô chừng. Khi không được như ý, bà
tưởng như mình bị lo lắng. Cả đời bà chỉ lo mỗi việc là kiếm
chồng cho năm cô con gái. Việc thăm viếng và trao đổi chuyện
phiếm là cách khuây khỏa của bà.
Jane Austen
Kiêu hãnh và định kiến
Diệp Minh Tâm dịch
KIÊU HÃNH VÀ ĐỊNH KIẾN
Jane Austen
www.dtv-ebook.com
Chương 2
Ông Bennet là một trong số những người đi thăm viếng
Bingley sớm nhất. Ông luôn có ý định đi gặp anh, mặc dù ông
luôn nói với vợ rằng ông không muốn đi. Cho đến buổi tối sau
lần gặp gỡ, bà vợ mới biết được tin này. Khi nhìn cô con gái
thứ hai đang trang trí cái mũ, thình lình ông nói với cô:
- Lizzy, bố hy vọng cậu Bingley sẽ thích cái mũ này.
Bà phật ý:
- Chúng ta không thể biết anh ta thích gì vì chúng ta không
đi thăm viếng anh ấy.
Elizabeth nói:
- Mẹ quên rồi sao? Chúng ta sẽ gặp anh ta trong buổi họp
mặt, và bà Long đã hứa là sẽ giới thiệu ta với anh ta.
- Mẹ không tin bà Long sẽ làm như thế. Bà ta còn hai đứa
cháu gái. Bà ta là một con người ích kỉ, đạo đức giả, không tin
được.
Ông Bennet xen vào
- Tôi cũng không tin, nên tôi thấy mừng rằng bà không có ý
nhờ vả bà ấy.
Bà Bennet không màng trả lời, nhưng không thề dằn lòng,
bà quay sang mắng các cô con gái.
- Kitty, đừng có ho mãi như thế. Phải thương lấy thần kinh
mẹ một chút. Mẹ muốn vỡ đầu ra đây này.
Ông bố đế vào:
- Kitty ho không được kín đáo gì cả, ho không đúng lúc.
Kitty trả lời một cách khổ sở:
- Con đâu có vui gì mà ho như thế chứ.
- Khi nào thì đến buổi dạ vũ của con?
- Hai tuần nữa.
Bà mẹ thảng thốt nói:
- À thì ra thế. Bà Long sẽ chỉ trở lại ngày trước đấy, nên bà
không thể giới thiệu anh ấy, vì bà vẫn chưa quen biết gì anh ta
cả.
- Vậy thì bà có lợi thế hơn so với bạn của bà, cứ giới thiệu
Mr Bingley với con nhỏ.
- Không thể được, ông ạ, không thể được, khi tôi vẫn còn
chưa quen biết anh ta. Sao ông có thể đùa cợt như thế?
- Tôi khen bà đã thận trọng. Hai tuần thì có quá ít thời gian
để làm quen. Ta không thể biết người mà ta mới quen nghĩ gì
chỉ sau có hai tuần, Nhưng nếu ta không bạo dạn, người khác
sẽ đánh bạo làm. Dù sao đi nữa bà Long và hai cô cháu cũng
muốn thử thời vận. Nếu ta không tiến tới, bà ta sẽ cho rằng ta
có ý nhường, bà ta sẽ nắm lấy cơ hội.
Các cô gái nhìn chằm chằm ông bố. Bà Bennet chỉ nói:
- Vô lý, thật vô lý!
- Bà nói thế có nghĩa gì? Bà có nghĩa rằng cách thức giới
thiệu và sự căng thẳng trong việc này là vô lý không? Tôi
không thể đồng ý với bà về điểm này. Mary con có ý kiến gì
không? Bố biết con thích suy nghĩ chín chắn, thích đọc sách
hay, lại hay trích dẫn từ sách vở mà.
Mary muốn nói điều gì đấy hợp lý, nhưng không thể nghĩ ra.
Ông tiếp:
- Trong khi Mary đang tìm ý, ta hãy trở lại cậu chuyện anh
chàng Bingley.
Bà vợ cao giọng:
- Tôi quá mệt vì cái tên Bingley này rồi.
- Tôi lấy làm tiệc nghe bà nói như thế, nhưng tại sao bà
không nói lúc trước? Nếu sáng nay tôi biết như vậy, chắc chắn
tôi đã không đi gặp anh ta. Thật là vô phúc, nhưng vì tôi đã
gặp anh ta, bây giờ chúng ta không thể tránh khỏi mối quen
biết này.
Sự kinh ngạc của các cô gái chính là điều mà ông mong
muốn; riêng bà Bennet còn kinh ngạc hơn cả các cô con gái,
tuy nhiên sau những khoảnh khắc xáo động là niềm vui; bà
cho rằng đấy là việc bà vẫn hằng mong muốn.
- Ông Bennet yêu dấu, ông tốt bụng làm sao! Nhưng tôi biết
cuối cùng tôi vẫn phải thuyết phục ông. Tôi biết rõ ông rất
thương các con, nên ông không thể bỏ qua mối quen biết như
thế này. Thật là tôi vui quá! Kể ra ông đùa như sáng nay cũng
hay, ông đi mà không nói một lời nào cho đến tận bây giờ.
Ông Bennet quay qua Kitty và nói:
- Kitty, bây giờ con có thể ho tùy thích.
Ông vừa nói vừa bước ra khỏi phòng, cảm thấy mệt mỏi vì
những lời phấn khích của bà vợ.
Khi cánh của phòng đã đóng lại, bà bảo các con:
- Thấy không, các con có một người cha tuyệt vời. Mẹ
không hiểu các con sẽ đền đáp tấm lòng chăm lo của bố các
con ra sao, ngay ngay cả mẹ cũng không biết. Mẹ không ngại
cho các con biết, với tuổi bố mẹ bây giờ tạo mối quen biết mới
mỗi ngày thì không lấy gì làm dễ chịu, nhưng bố mẹ sẵn lòng
làm tất cả mọi chuyện vì các con. Lydia, mặc dù con là con út,
nhưng mẹ tin chắc cậu Bingley sẽ khiêu vũ với con trong buổi
dạ vũ sắp tới.
Lydia nói cứng cỏi:
- Con không sợ. Tuy con là út nhưng con cao hơn các chị.
Và trong cả buổi tối còn lại họ thi nhau phỏng đoán khi nào
Mr Bingley sẽ đến thăm ông Bennet để đáp lễ, và bàn bạc
nhau bao giờ thì có thể mời anh đến dùng bữa tối.
Jane Austen
Kiêu hãnh và định kiến
Diệp Minh Tâm dịch
KIÊU HÃNH VÀ ĐỊNH KIẾN
Jane Austen
www.dtv-ebook.com
Chương 3
Tuy thế, qua ông chồng bà Bennet không thể biết được gì
nhiều về Mr Bingley, ngay cả với sự trợ giúp của năm cô con
gái. Họ hỏi han ông đủ mọi cách, với mọi câu hỏi, mọi phỏng
đoán thần kì, mọi giả định mơ hồ, nhưng ông đều né tránh tất
cả. Cuối cùng họ đành phải chấp nhận thông tin gián tiếp từ bà
hàng xóm Lucas. Tin tức bà đưa ra đều rất thuận lợi. Ngài
William đặc biệt có cảm tình với Mr Bingley. Anh là một
thanh niên còn khá trẻ, rất đẹp trai và vô cùng dễ mến, và nhất
là anh định dẫn theo rất nhiều người đến tham gia buổi dạ vũ.
Không có gì có thể tuyệt hơn. Ý thích khiêu vũ là bước đầu
tiến đến một cuộc tình, thế là ai nấy tha hồ kì vọng vào con
tim anh.
Bà Bennet bảo chồng:
- Nếu tôi chỉ cần thấy một đứa con gái có cuộc sống hạnh
phúc ở Netherfield, thêm bốn đứa kia đều có mối lương duyên
tương tự, thì tôi không còn ước ao điều gì nữa.
Vài ngày sau, Bingley đáp lễ chuyến thăm viếng của ông
Bennet, và trong mười phút ngồi cùng ông trong phòng đọc
sách, anh hy vọng được phép gặp các cô gái, mà anh đã nghe
người khác ca ngợi về vẻ đẹp của các cô, nhưng anh chỉ gặp
được ông bố. Các cô thì may mắn hơn, vì có thể quan sát anh
từ của sổ tầng trên, thấy anh mặc một áo choàng màu lam và
cưỡi một con ngựa ô.
Sau đấy là lời mời dùng bữa tối, và bà Bennet vội sắp đặt
nhiều việc trước khi nhận được lời đáp. Mr Bingley có việc
bận phải đi đến London vào ngày kế nên không thể nhận lời
mời. Bà Bennet bị hụt hẫng. Bà không thể tưởng được anh có
việc gì quan trọng tại thành phố ngay sau khi đến ngụ tại
Hertfordshire. Bà bắt đầu lo rằng anh có thể lượn lờ từ nơi này
qua nơi khác mà không chịu định cư ở Netherfield. Phu nhân
Lucas phải trấn an bà, cho rằng Bingley chỉ đi London để mời
bạn bè đi dự buổi dạ vũ. Chẳng bao lâu, có tin nói rằng Mr
Bingley sẽ dẫn theo mười hai quý cô và bảy công tử cùng đến
dự. Các cô gái đau khổ khi nghe số đông phụ nữ đến thế,
nhưng đến buổi sáng trước đêm dạ vũ được nghe rằng thay vì
mười hai, anh chỉ dẫn đến sáu người từ London, năm chị em
và một cô em họ. Khi buổi dạ vũ bắt đầu, tất cả chỉ có năm
người: Mr Bingley, hai chị em của anh, người chồng của cô
chị, cùng một thanh niên khác.
Mr Bingley có ngoại hình bắt mắt và tư thái phong nhã.
Gương mặt ưa nhìn, cử chỉ ung dung chân thật. Hai người chị
em của anh trông chững chạc, có phong cách của lối xử sự dứt
khoát. Người anh rể, ông Hursy, chỉ có vẻ nhã nhặn. Nhưng
người bạn, tên là Darcy, chẳng bao lâu đã thu hút sự chú ý của
cả gian phòng, bởi vóc dáng cao ráo, đẹp trai, tao nhã; và trong
vòng năm phút sau khi anh ta bước vào đã có lời xầm xì rằng
lợi tức mỗi năm của anh lên đến mười nghìn mỗi năm. Mấy
ông thì cho rằng anh có dáng vẻ cân đối, còn các bà thì cho
rằng anh còn đẹp trai hơn cả Bingley. Cả nửa buổi tối ai cũng
có thiện cảm với anh. Sau đấy, chính cử chỉ của anh khiến
nhiều nguời khinh ghét. Họ cho rằng anh kiêu hãnh, anh ở trên
cao hơn nhóm bạn bè của anh, không hòa đồng cùn vui với
mọi người. Ngay cả bất động sản lớn lao của anh tại
Derbyshire, anh vẫn có nét mặt hãm tài, khó chịu, không đáng
d0ược so sánh với người bạn của mình.
Chẳng bao lâu Bingley đã làm quen với mọi người quan
trọng trong căn phòng. Chàng tỏ ra sôi động không kiểu cách,
khiêu vũ với mọi bản nhạc, tỏ ra không thỏa mãn khi thấy buổi
dạ vũ chấm dứt quá sớm, cho biết sẽ tổ chức một buổi dạ vũ
khác ở Netherfield. Giữa chàng và người bạn quả là hai thái
cực! Mr Darcy chỉ khiêu vũ một lần với bà Hurst và một lần
với cô Bingley, không muốn được giới thiệu với những phụ nữ
khác, sau đấy chỉ đi vòng quanh, thỉnh thoảng nói chuyện với
vài người trong nhóm. Mọi người nhanh chóng nhận ra tính
cách của anh. Trên thế gian này, có lẽ anh là con người khó
chịu nhất, khó chịu nhất và mọi người đều mong anh chàng
đừng trở lại nữa. Riêng bà Bennet thì có ác cảm nặng nhất; bà
cảm thấy bực tức do anh đã khinh rẻ một trong các cô con gái
bà.
Vì số phụ nữ đông hơn nam giới, Elizabeth Bennet phải
ngồi ngoài trong hai bản khiêu vũ, và trong thời gian ấy Darcy
nói chuyện với Bingley khi đứng khá gần cô, nên cô nghe lỏm
được.
Mr Bingley muốn ép bạn mình tham gia khiêu vũ thêm.
- Này Darcy, cậu phải khiêu vũ chứ. Tớ không thích thấy
cậu đứng đây với điệu bộ buồn tẻ như thế. Khiêu vũ mà vui
với người ta.
- Tớ không thích. Cậu biết tớ ghét khiêu vũ, trừ khi với
người đã quen biết đặc biệt. Tớ không thể chịu được đám
người này. Chị em của cậu đã có người đi cặp, còn tớ thấy
khiêu vũ với những phụ nữ khác trong phòng như là một cực
hình.
- Tờ không khó tính như cậu. Thú thật trong đời mình chưa
bao giờ gặp những người dễ thương như thế này, có vài người
đẹp tuyệt vời.
Darcy nhìn cô con gái đầu lòng của gia đình Bennet:
- Cậu chỉ nhảy với những cô gái đẹp trong phòng này.
- Cô ấy là người đẹp nhất trong những người mà mình đã
gặp! Nhưng cô em rất xinh, rất dể thương ngồi sau cậu đấy.
Cho phép mình nói với bạn nhảy của mình giới thiệu cô ấy với
cậu.
Darcy quay người nhìn Elizabeth một thoáng, bắt lấy tia
nhìn của cô, rồi quay đi lạnh lùng nói:
- Cậu có ý gì vậy? Cô ta trông cũng được, nhưng không đủ
xinh để lôi cuốn tớ, còn tớ cũng không thích theo đuổi những
phụ nữ đã bị đàn ông khác chán chê. Cậu nên ra với bạn nhảy
của mình đi, đừng phí thời gian với tớ.
Bingley nghe theo lời khuyên của bạn. Darcy bước đi; và
Elizabeth ngội yên một chỗ, không còn chút cảm nghĩ thân
thiện về anh chàng. Nhưng sau đó cô vui vẻ kể lại chuyện này
cho cô bạn nghe, vì tính cô thích đùa cợt, lấy làm vui với mọi
chuyện kì khôi.
Nhà Bennet hài lòng với buổi dạ vũ. Bà Bennet nhận thấy cả
đám người tham dự đều mến cô con gái lớn của bà. Bingley đã
khiêu vũ với cô hai bản, và cô trở nên nổi bật trong số các em
gái. Qua đó Jane cảm thấy hài lòng như bà mẹ, dù theo phong
cách trầm lặng hơn. Elizabeth cảm nhận được niềm vui của
Jane. Mary nghe có người nói với cô Bingley rằng Jane là
người con gái toàn vẹn nhất vùng. Riêng Catherine và Lydia
có may mắn là luôn có người mời khiêu vũ, và hai cô chỉ
mong thế trong một buổi dạ vũ. Cả gia đình phấn khởi quay vể
Longbourn, ngôi làng nơi họ cư ngụ, ở đấy họ là những cư dân
quan trọng. Khi về đến nhà họ thấy ông Bennet vẫn còn thức.
Chỉ cần một cuốn sách là ông quên bẵng về thời gian, và vào
dịp này ông háo hức muốn biết về buổi tối vốn đã tạo cho mọi
người nhiều háo hức tuyệt vời. Ông đã nghĩ rằng mọi ý kiến
của bà vợ về anh chàng xa lạ sẽ là bị thất vọng, nhưng ông đã
nghe một câu chuyện khác hẳn.
Khi bước vào phòng bà vợ nói:
- Ông ạ, mấy mẹ con tôi có một buổi tối thật vui, một buổi
dạ vũ tuyệt vời. Tôi ước gì ông có thể đi cùng, ai nấy đều cảm
mến Jane, không còn gì tuyệt hơn. Mọi người đều khen con bé
xinh xắn, riêng chàng Bingley cảm thấy nó khá đẹp, và nhảy
với nó hai bản. Tôi chỉ có thể nghĩ đến việc đấy: anh ấy đã
nhảy với con bé hai bản, chỉ có con bé là được mời nhảy đến
lần thứ hai. Trước tiên, anh ta mời cô Lucas. Tôi cảm thấy thật
bực mình khi ấy, nhưng mà anh ta tỏ ra không thích con bé ấy
tí nào. Ông biết chứ, thật ra chẳng ai thích con bé ấy cả. Anh
ta bị Jane nhà ta thu hút sau khi nhảy với nó. Thế là anh chàng
dọ hỏi về con bé, được người ta giới thiệu với nó, rồi mời con
bé nhảy tiếp bản thứ hai. Thế rồi bản thứ ba với cô King, bản
thứ tư với Maria Lucas, bản thứ năm với Jane lần nữa, bản thứ
sáu với Lizzy, rồi nhà Boulanger.
Ông chồng mất kiên nhẫn ngắt lời:
- Nếu anh ta có thương hại tôi thì anh ấy chỉ nên khiêu vũ
phân nửa như thế! Lạy Chúa, bà đừng kể về mấy cô gái nhảy
với anh ta nữa. À! Có lẽ cứ kể rằng anh ta bị trật khớp cổ chân
trong bản đầu tiên thì hơn.
Bà Bennet tiếp tục:
- Tôi thật sự thấy thích anh ta. Anh ta thật đẹp trai! Các chị
em của anh ta cũng hấp dẫn. Trong đời tôi chưa từng thấy
trang phục nào thanh lịch như loại các cô ấy mặc. Tôi tin chắc
dải đăng-ten trên áo bà Hurst…
Bà lại bị ngắt lời. Ông Bennet không muốn nghe bà kể về
thời trang lòe loẹt. Thế là bà buộc phải chuyển đề tài, và với
tất cả chua cay, công thêm ít phóng đại, kể cho ông nghe về
thái độ thô lỗ của Mr Darcy. Bà tiếp:
- Nhưng ông yên tâm, Lizzy không mất mát gì khi không
hợp với thị hiếu của hắn. Anh ta thuộc hạng người khó thương
nhất, một con người đáng kinh tởm, không đáng cho ai lấy
lòng. Anh ta chảnh chọe và kiêu kì không ai chịu được. Hắn ta
cứ đi lòng vòng đầu này đầu nọ, làm ra vẻ ta đây là nhất! Mà
hắn có đẹp trai gì cho cam! Tôi ước gì ông có ở đấy để cho
anh ta ít lời răn! Tôi ghét cay ghét đắng anh ta.
KIÊU HÃNH VÀ ĐỊNH KIẾN
Jane Austen
www.dtv-ebook.com
Chương 4
Khi chung quanh không còn ai, Jane thổ lộ với Elizabeth về
tình cảm mà cô dành cho anh Bingley, trong khi trước đấy cô
có phần thận trọng trong lời khen:
- Thanh niên đúng là phải như anh ấy, chín chắn, vui vẻ,
sống động. Chị chưa bao giờ gặp người nào như thế! Thật thư
thái, với vẻ gia giáo tuyệt vời!
Elizabeth đáp:
- Anh ấy còn là người đẹp trai nữa, thanh niên là phải như
thế. Đúng là mẫu người hoàn hảo.
- Chị cảm thầy hãnh diện khi được anh ấy mời nhảy lần thứ
hai. Chị không ngờ mình được anh ấy chú ý đến như thế.
- Không ngờ à! Chính em nghĩ chị xứng đáng với điều ấy.
Nhưng mà đấy là sự khác biệt lớn giữa hai chị em chúng ta.
Chị luôn cảm thấy bất ngờ khi được chú ý đến, còn em thì
không bao giờ. Anh ta có mời chị nhảy thêm cũng là chuyện
đương nhiên. Hẳn anh ta nhận thấy chị xinh đẹp hơn các cô
gái khác trong phòng. Không cần có lời cảm ơn anh ta vì
chuyện này. Anh ấy đúng là người dễ mến, và em không có ý
định ngăn cản chị thích anh ta. Chị đã từng mến nhiều người
ngu xuẩn hơn thế nhiều.
- Này Lizzy!
- Chị biết không? Chị rất dễ xiêu lòng trước người khác.
Trong mắt chị ai cũng là người tốt và dễ mến. Trong đời em
chưa từng nghe chị chê bai người nào cả.
- Chị không muốn hấp tấp chỉ trích thiên ha, nhưng chị luôn
nói thất lòng điều chị nghĩ.
- Em biết như vậy. Chính vì vậy mà chị là một người tuyệt
vời. Với tấm lòng chân chất của chị không thể nhận ra thói
điên rồ và càn bậy của người ta. Thái độ giả vờ bộc trực thì
đâu đâu cũng có. Nhưng bộc trực mà không có ý phô trương
hay chủ định như chị thì thật hiếm. Chị chỉ chú ý đến điểm tốt
của mọi người để ngợi khen mà không để ý đến cái xấu. Và
như vậy chị cũng rất thích hai chị em của anh ấy phải không?
Tư cách của họ không bằng anh ấy.
- Chắc chắn không bằng, thoạt đầu chị nghĩ như vậy. Nhưng
có nói chuyện với họ mới thấy họ rất dễ mến. Bà chị sẽ sống
cùng anh ấy và giúp cai quản ngôi nhà. Chị không nhầm khi
nói rằng chúng ta sẽ có một người làng giềng thật lôi cuốn như
bà ta.
Elizabeth im lặng nghe, nhưng không cảm thấy thuyết phục.
Cô thấy cách cư xử của chị em anh Bingley không phải là dễ
mến. Với khả năng quan sát nhạy bén, tư tưởng không dễ uốn
nắn như cô chị, cộng thêm trí phán đoán không gì lay chuyển
được, cô cảm thấy khó chấp nhận được họ. Thật ra hai người
phụ nữ này là những người khá tốt, họ không thiếu phần hóm
hỉnh khi họ vui và cũng không thiếu khả năng làm vui lòng
người khác khi họ muốn. Nhưng hai người quá kiêu hãnh và tự
cao. Họ khá đẹp, và được giáo dục trong trường dòng thành
phố, có gia tài hai mươi nghìn bảng, có thói quen tiêu xài quá
mức và thích giao du với tầng lớp thượng lưu. Do đấy về mọi
phương diện họ có quyền nghĩ họ ở bậc cao và xem thường
người khác. Họ thuộc về một gia tộc danh vọng tại miền Bắc
nước Anh. Đấy là môi trường in sâu vào hoài niệm của họ hơn
là gia tài của họ và cậu em vốn đã được tích lũy nhờ kinh
doanh.
Mr Bingley thừa hưởng từ ông bố một gia tài lên đến gần
một trăm nghìn bảng. Ông đã định mua bất động sản, nhưng
không kịp mua thì ông qua đời. Mr Bingley cũng có ý định
tương tự, và có lúc đã chọn được nơi chốn, nhưng bây giờ anh
đã được cấp một ngôi nhà khang trang công thêm một trang
viên. Nhiều người vốn rõ tính tình của chàng vẫn không thể
đoán được liệu chàng có lưu lại Netherfield suốt đời hay
không.
Các chị em của chàng thiết tha muốn chàng mua bất động
sản cho riêng mình, nhưng giờ đây tuy chỉ là người ở thuê, cô
em vẫn không ngần ngại ngồi ghế chủ vị ở bàn ăn. Bà Husrt
cũng thế, vốn đã lập gia đình với nhiều trang phục hơn tài sản,
mỗi khi bà muốn bà vẫn sẵn sàng xem ngôi nhà của anh là nơi
chốn của bà. Bingley tình cờ được giới thiệu về ngôi nhà
Netherfield. Anh đến xem và sau nửa giờ xem xét bên trong và
ngoài, cảm thấy thích vị trí của ngôi nhà và các phòng chính
của nó, đồng ý với mấy lời ca ngợi của chủ nhân, rồi thuận ý
ngay.
Giữa anh và Mr Darcy có tình bạn rất bền vững, mặc dù tính
nết hay người trái ngược nhau. Bingley được Darcy quý mến
vì tính xuề xoà, cởi mở, dễ uốn nắn, tuy không có cơ duyên
nào khác mang lại sự tương phản hơn so với bản chất của anh,
nhưng với chính mình anh không bao giờ lộ vẻ bất mãn.
Bingley tin tưởng vững chắc vào bản ĩnh của Darcy, và đánh
giá cao óc phán đoán của bạn mình. Về mặt hiễu biết thì Darcy
có phần trội hơn Bingley, và tỏ ra khôn ngoan hơn. Darcy vừa
kiêu kỳ, kín đáo và cử chỉ của anh không mấy cuốn hút tuy
anh được giáo dục rất kỹ lưỡng. Về mặt này Bingley lại có
phần trội hơn, dù ở đâu anh cũng được mọi người quý mến,
riêng Darcy thì cứ mãi xúc phạm thiên ha.
Cách thức hai người trò chuyện với nhau trong buổi dạ vũ
biểu thị rõ nét cá tính của họ. Bingley trong đời chưa từng gặp
người con gái dễ thương và xinh xắn như Jane. Mọi người đều
tử tế và ân cần với anh. Không kiểu cách và cứng nhắc, chẳng
bao lâu anh đã làm quen được với tất cả mọi người trong
phòng, riêng đối với Jane Bennet thì anh thấy không thiên thần
nào có thể đẹp hơn. Riêng đối với được, anh thấy cả đám
người này không có dáng vẻ gì đặc sắc vì thế anh chẳng chú ý
đến ai cả, và cũng chẳng được ai chú ý đến. Anh công nhận
Jane là cô gái đẹp, nhưng anh thấy cô cười quá nhiều.
Bà Husrt và cô em gái cũng nghĩ như thế, nhưng hai người
vẫn mến cô, cho rằng cô là một thiếu nữ dễ mến, hiền dịu, và
không ngần ngại muốn biết thêm về cô. Thế là Jane đã được
mọi người công nhận là hiền dịu, nên qua đấy Bingley cảm
thấy được phép nghĩ đến cô mỗi khi anh muốn.
Jane Austen
Kiêu hãnh và định kiến
Diệp Minh Tâm dịch
KIÊU HÃNH VÀ ĐỊNH KIẾN
Jane Austen
www.dtv-ebook.com
Chương 5
Cách Longbourn một quãng đường ngắn có một gia đình
quen thân với nhà Bennet. Ngài William Lucas lúc trước kinh
doanh tại Meryton, tạo nên được một sự nghiệp kha khá và
được triều đình phong tước Hiệp sĩ khi ông giữ chức thị
trưởng. Có lẽ ông đã cảm nhận vinh dự này một cách quá
mãnh liệt. Ông chán ghét công việc kinh doanh và ngôi nhà
của mình trong một thị trấn thương mại nhỏ, nên ông rời bỏ cả
hai và dời gia quyến về một ngôi nhà cách Meryton khoảng
một dặm. Ông đặt tên ngôi nhà là Lucas Lodge – Nhà nghỉ họ
Lucas, nơi ông có thể tự mãn coi mình là một người quan
trọng, không bị ràng buộc vì chuyện làm ăn buôn bán, chỉ
chuyên chú vào việc sống cho ra vẻ với thiên hạ là một công
dân tốt. Ông hoan hỉ về tước phong của mình nhưng không lấy
làm kiêu kì, ngược lại ông quan tâm đến tất cả mọi người. Với
bản chất không muốn ai bị xúc phạm, lại thêm tính thân thiết
và chiều lòng người, việc phong tước cho ông ở điện St James
đã khiến ông trở thành một người nhã nhặn.
Phu nhân Lucas là một người phụ nữ rất hiền hoà, không
quá khôn ngoan nên dễ trở thành một người láng giềng tốt của
bà Bennet. Họ có vài người con. Cô con gái đầu lòng, biết điều
và thông minh, khoảng hai mươi bảy tuổi là bạn thân của
Elizabeth.
Việc các cô con gái nhà Bennet và Lucas gặp nhau để kháo
chuyện vể buổi dạ vũ là tuyệt đối cần thiết. Buổi sáng hôm
sau, các cô Lucas đi đến Longbourn để nghe tin và nói chuyện
với nhau.
Bà Bennet nói với cô Lucas trong vẻ tự chủ:
- Này Charlotte, cháu bắt đầu buổi dạ vũ được thuận lợi đấy.
Cháu là lựa chọn thứ nhất của cậu Bingley.
- Đúng thế nhưng hình như anh ấy thích lựa chọn thứ hai
hơn ạ.
- À cô nghĩ rằng cháu muốn nói đến Jane – Vì anh ta nhảy
với con bé hai lần. Có vẻ như anh ta mến con bé – thật ra tôi
đã tin như vậy – tôi có nghe nói về điều ấy, nhưng tôi không
bíêt gì về chuyện… chuyện gì đấy về Mr Robinson.
- Có thể bà cho rằng cháu đã nghe lỏm Mr Bingley và Mr
Robinson nói chuyện với nhau, cháu đã kể cho bà nghe về
chuyện này chưa nhỉ? Anh Robinson hỏi anh ta nghĩ thế nào
về buổi dạ vũ Meryton, anh ta có nghĩ rằng có nhiều phụ nữ
đẹp trong phòng không? Anh nghĩ cô nào đẹp nhất. Anh ta trả
lời ngay câu cuối cùng – À ! Chắc cô cả nhà Bennet, đúng thế
không ai không đồng ý.
- Thế là anh ta đã có chủ định, dường như đấy là… nhưng
rất có thể chẳng đi đến đâu cả, cháu biết đấy.
Charlotte nói:
- Lizzy, chuyện chị nghe lỏm đạt mục đích tốt hơn chuyện
của em đúng không? Lời Mr Darcy nói không đáng cho ta
nghe nhưng lời của anh ban, có phải thế không? Tội nghiệp
Eliza, phải tỏ ra chịu đựng!
- Tôi mong cháu đừng mang chuyện ấy vào đầu của Lizzy
để gây bực tức vì sự ngược đãi của anh ta. Vì anh ta là mẫu
người quá khó chịu nên nếu anh ta có thích ai thì người ấy thật
vô phúc. Tối hôm qua bà Long có kể cho tôi nghe rằng anh ta
ngồi gần bà ấy trong nửa giờ đồng hồ mà không hề mở miệng.
Jane hỏi:
- Mẹ có chắc không bị nhầm chứ? Con thấy rõ ràng là anh ta
có nói chuyện với bà ấy.
- À, đấy là vì bà đã hỏi anh ta có thích sống tại Netherfield
không, nên anh ta phải trả lời, nhưng bà bảo anh ta có vẽ rất
bực bội vì có người khơi chuyện.
Jane nói:
- Cô Bingley nói với con rằng anh ta không bao giờ nói
năng nhiều ngoại trừ với những người mà anh rất thân thiết.
Với những người này anh to ra khá dễ chịu.
- Mẹ thấy chẳng tin chút nào. Nếu anh ta có tính dễ chịu như
thế, hẳn anh ta đã chuyện trò cùng bà Long. Nhưng mẹ có thể
đoán là do đâu: mọi người đều nói rằng do anh ta quá kiêu
hãnh, và bằng cách nào đấy anh ta đã nghe nói rằng nhà bà
Long không có xe ngựa kéo và phải thuê xe cà tàng để đi vũ
hội.
Cô Lucas nói:
- Cháu không màng anh ta có nói chuyện với bà Long hay
không, nhưng cháu ước phải chi anh ta khiêu vũ cùng với
Lizzy.
Bà mẹ bảo Elizabeth:
- Để khi khác Lizzy, Nếu mẹ là con, mẹ sẽ không muốn
khiêu vũ với anh ta.
- Con tin mẹ, và con có thể hứa chắc với mẹ sẽ không bao
giờ khiêu vũ với anh ta.
Cô Lucas nói:
- Tính kiêu hãnh của anh ta không làm chị khó chịu, vì có lí
do chính đáng nào đấy. Ta không nên thắc mắc tại sao một
thanh niên có nhiều thứ như thế: gia tộc cao sang, tài sản kếch
xù, lại nghĩ rằng mình cao quý. Nếu chị có thể nói, anh ta có
quyền được kiêu hãnh.
- Điều ấy rất đúng, riêng em có thể dễ dàng tha thứ cho tính
kiêu hãnh của anh ta, nêu anh ta không sỉ nhục cái kiêu hãnh
của em.
Mary vẫn còn ấm ức trong ý nghĩ kiên định của cô chị:
- Em tin rằng kiêu hãnh là một khuyết điểm rất thông
thường. Qua những gì em đã đọc, em tin rằng điều này rất phổ
biến, bản chất con người hay thiên về tật này. Trong chúng ta
rất ít người không có một ý nghĩ tự mãn về mặt này hay mặt
khác, hoặc có thật hoặc tưởng tượng. Phù phiếm và kiêu hãnh
là hai điều khác nhau, tuy rằng người ta thường xem hai thứ
đồng nghĩa với nhau. Một người có thể cảm thấy kiêu hãnh
nhưng không tỏ ra phù phiếm. Kiêu hãnh là khi ta có ý kiến về
chính mình, phù phiếm là khi ta muốn người khác nghĩ về
mình như thế nào.
Cô em nhà Lucas thốt lên:
- Nếu em được giàu có như Mr Darcy, em không cần cảm
thấy kiêu hãnh như thế. Em sẽ nuôi một đàn chó săn và mỗi
ngày uống một chai rượu vang.
- Thế thì cháu sẽ uống quá nhiếu đấy, nếu tôi bắt gặp tôi sẽ
thu ngay chai rượu của cháu…
Và cuộc tranh luận kéo dài cho đến khi chia tay.
Jane Austen
Kiêu hãnh và định kiến
Diệp Minh Tâm dịch
KIÊU HÃNH VÀ ĐỊNH KIẾN
Jane Austen
www.dtv-ebook.com
Chương 6
Thế là chẳng bao lâu những phụ nữ tại Longbourn đều đến
thăm viếng Netherfield. Họ được thăm viếng trả lễ đúng cách.
Tư cách dễ mến của Jane Bennet chinh phục bà Husrt và cô
Bingley. Mặc dầu bà mẹ có thái độ không ai chịu nổi và các
em cô không đáng nói đến, họ đều muốn làm thân với cô chị.
Jane cảm thấy rất vui được quan tâm như thế, nhưng Elizabeth
vẫn nhận ra vẻ kiêu kì của bên kia trong việc đối xử với mọi
người và ngay cả với Jane, nên cô cảm thấy không thể ưa được
hai người, mặc dù lòng tốt của họ đối với Jane đều có ảnh
hưởng đến tình cảm của Mr Bingley. Rõ ràng là mỗi khi hai
người gặp nhau, anh đều tỏ ra thật sự mến cô, còn đối với
Jane, cô cũng thích anh nhiều hơn, nhưng cô vui khi thấy mọi
người không nhận ra điều này. Cô là kết hợp một cách mạnh
mẽ tính khí điền đạm và thái độ phấn khởi, và hai điều này che
dấu sự suy đốn của những kẻ hay chen vào chuyện của người
khác. Elizabeth nói chuyện này cho Charlotte Lucas nghe.
Charlotte trả lời:
- Có thể là điều hay nếu tạo ấn tượng như thế cho thiên hạ,
nhưng đôi lúc dè dặt quá cũng bị bất lợi. Nếu một người con
gái cứ che giấu mãi tình cảm của mình, cô ta có thể sẽ đánh
mất cơ hội làm anh chàng chú ý đến mình, và lúc ấy không
còn điều gì khác ngoại trừ tự an ủi khi thiên hạ cũng mù tịt
như mình. Hầu như trong mọi mối quan hệ đều cần ít nhiều
cảm kích hay phù phiếm, đến nỗi nếu cứ đ6ẻ cho mọi việc tự
do phát tiển thì chẳng có gì là đãm bảo cả. Chúng ta có thể bắt
đầu một cách thoải mái – có thể một tình thương mến nhẹ
nhàng cũ...
 
Việc đọc rất quan trọng. Nếu bạn biết cách đọc, cả thế giới sẽ mở ra cho bạn. (Barack Obama)





