THÔNG BÁO

THƯ VIỆN ĐIỆN TỬ HIỆU ỨNG LẬT SÁCH

HỌC LIỆU ĐIỆN TỬ

SÁCH NÓI - KỸ NĂNG SÓNG

VIDEO GIỚI THIỆU SÁCH HAY CỦA THƯ VIỆN

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    TRÍCH DẪN HAY

    Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

    Ảnh ngẫu nhiên

    Gioi_han_sinh_thai_xuong_rong.png Gioi_han_sinh_thai_cua_tam.png Gioi_han_sinh_thai_ca_ro_phi.png BANDOKINHTE.jpg HB_NHOMNUOC.jpg HB_MDDS.jpg Ban_do_cac_nuoc_Dong_Nam_A.jpg TDMNPB_tunhien.jpg

    KIẾN THỨC LỊCH SỬ - TỰ HÀO VIỆT NAM

    💕💕 💕💕Thư viện không phải là nơi để ghé qua trong vội vã, mà là nơi yên bình ta chọn dừng chân giữa bộn bề cuộc sống. Nơi đây, mỗi cuốn sách đều như một mảnh ghép của thời gian, gói ghém những tri thức và câu chuyện của biết bao thế hệ💕💕 💕💕

    Tư tưởng Hồ Chí Minh về Đảng Cộng Sản Việt Nam

    Ngôi trường mọi khi

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
    Ngày gửi: 09h:48' 07-03-2024
    Dung lượng: 763.5 KB
    Số lượt tải: 1
    Số lượt thích: 0 người
    Ngôi Trường Mọi Khi
    Nguyễn Nhật Ánh

    Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com

    (Tặng các em học sinh Ngôi Trường Mọi Khi và nhóm bạn ACE)
    Em về trưa vắng
    Ngôi trường mọi khi
    Nghe trong bóng nắng
    Mùa xuân thầm thì :
    Này cô tóc ngắn
    Ai là bảnh trai
    Ðể cho kiếng cận
    Tự nhiên thở dài ?
    Này cô tóc bím
    Mười sáu ngọt ngào
    Con trai mặt mụn
    Con gái thì sao ?
    Ai là răng chuột
    Gặm bịch bắp rang
    Có tha hột mít
    Ðem giấu trong hang ?
    Con nai có mắt
    Nên gọi mắt nai
    Cây tiêu có hạt
    Mép thì có ria
    Mùa xuân đừng hỏi
    Bạn em rất nhiều
    Tại chưa nói hết
    Ðâu chỉ bấy nhiêu !
    Nguyễn Nhật Ánh
    Chương 1

    Để đọc câu chuyện này, bạn bắt buộc phải tưởng tượng.
    Nếu là con gái, bạn tưởng tượng ít thôi. Nếu là con trai, bạn phải
    tưởng tượng khủng khiếp hơn nhiều.
    Khủng khiếp bởi vì bạn phải tưởng tượng mình là... con gái. Là một
    nữ sinh năm nay bắt đầu vô lớp mười.
    Khủng khiếp còn ở chỗ lớp mười chẳng hề giống chút gì với lớp

    chín.
    Lớp chín cũng khác lớp tám, lớp tám cũng khác lớp bảy, lớp bảy
    cũng khác lớp sáu, nhưng so với sự khác biệt giữa lớp chín và lớp
    mười thì quả chẳng thấm tháp vào đâu.
    Lớp mười tức là đã lên cấp ba. Cấp ba đã là người lớn rồi. Cho nên
    từ lớp mười ngoái đầu nhìn lại tụi học trò lớp chín, bạn sẽ thấy lũ
    nhóc này sao mà lóc chóc quá. Hừ, đúng là một bọn hỉ mũi chưa
    sạch! Chắc là bạn sẽ kiêu hãnh nghĩ trong đầu như thế.
    So với đám con trai cùng lớp, việc lên lớp mười của bạn xem ra còn
    trọng đại hơn gấp bội. Bọn con trai hồi lớp chín ăn mặc thế nào năm
    nay vẫn ăn mặc y như thế, mèo vẫn hoàn mèo. Nhưng bạn thì khác.
    Chiếc áo dài nữ sinh làm bạn thấy mình lớn hẳn lên, quan trọng hẳn
    lên, đã ra dáng một cô thiếu nữ hẳn hoi. Bạn ra phố với mẹ bạn,
    nghe người ta trầm trồ "Ồ, hai chị em giống nhau quá," hẳn đôi má
    bạn sẽ hồng lên. Nói bạn bẽn lẽn cũng đúng, mà nói bạn thích thú
    cũng chẳng sai.
    Tất nhiên, ngày đầu tiên được mẹ dẫn đi may áo dài, bạn hồi hộp
    lắm. Ngày đi thử áo, bạn còn phập phồng hơn. Ôi, chiếc áo dài, nó
    cứ vướng vướng thế nào, chật chật thế nào, thở không dám thở
    mạnh, bước không dám bước nhanh. Lại dãy nút bấm bên hông
    nữa, sao mà ngược tay quá, khó cài quá.
    Nhưng khi đứng trước gương, tròn xoe mắt ngắm nghía cái cô nữ
    sinh lạ hoắc lạ hươ kia, bạn lại thấy ngồ ngộ, khoái khoái. Tự hào
    nữa. Rằng cái cô gái ấy đẹp đẹp là, xinh xinh là.
    Tất nhiên bạn sẽ đứng trước tấm gương không phải một phút. Cũng
    không phải mười phút. Dám chắc, ba mươi phút là tối thiểu. Bạn
    đứng đó, xoay bên này, xoay bên kia, mắt nhìn chăm chăm vô
    gương. Bạn nhìn ngực, ngó vai, dòm hông, liếc chân, tự hỏi không
    biết mình có mập quá không. Bạn săm soi rồi bạn băn khoăn: Nên
    để kiểu tóc gì cà? Kiểu tóc gì thì hợp với chiếc áo dài đầu tiên trong
    đời: Tóc xõa, tóc tém, cột đuôi gà, hay thắt bím?

    Hôm khai giảng, bạn dậy thật sớm. Bảy giờ nhà trường mới bắt đầu
    làm lễ nhưng tối hôm trước bạn quyết định để đồng hồ báo thức lúc
    bốn giờ, khiếp!
    Dù vậy bạn vẫn thấy khoảng thời gian ba tiếng đồng hồ kia sao mà
    ngắn ngủi. Loay hoay một tí đã tới giờ phải ra khỏi nhà rồi.
    Nhưng mà bạn có dám ra khỏi nhà một cách hiên ngang đâu. Bạn
    đứng lấp ló trước cửa, nhìn ngang ngó ngửa vừa mong vừa không
    mong gặp ai quen. Mắc cỡ lắm, tự dưng lại áo dài! Chắc chắn người
    ta sẽ trêu bạn, ít nhất là ba người: bà bán thuốc lá đầu hẻm, bà bán
    hủ tiếu trước nhà, bà chủ sạp báo quen đầu phố.
    Dù sao thì bạn cũng không thể nấn ná mãi. Trễ giờ mất! Thế là bạn
    rụt rè bước ra khỏi cửa, đầu cúi gằm xuống đất, có lúc bạn nhắm tịt
    mắt, hai chân như quíu lại.
    Cho đến khi leo lên xe, ngồi sau lưng mẹ bạn, trống ngực bạn vẫn
    còn đập binh binh.
    Bạn tưởng là "thoát nạn", nhưng khi mẹ bạn vừa nổ máy, bà bán
    thuốc lá ngồi sau quầy chợt ngước lên, reo ầm:
    - A, con gái! Hôm nay mặc áo dài nom xinh quá!
    - Lẹ lên mẹ!
    Bạn đỏ mặt, vội vã đập tay vào lưng mẹ bạn.
    Chiếc xe lao đi và bạn thấy lòng mình rộn ràng quá đỗi. Mà không
    hiểu vì sao.

    Chương 2

    Mẹ bạn thường ngày vẫn chạy xe chầm chậm, khoảng 20km/giờ.
    Hôm nay mẹ chạy như thế là nhanh lắm. Nhưng bạn vẫn muốn
    nhanh hơn nữa.
    - Lẹ lên mẹ!
    Chiều ý bạn, mẹ bạn chạy nhanh hơn.
    Nhưng bạn vẫn chưa vừa ý:
    - Nữa mẹ!
    Mẹ bạn cười:
    - Làm gì hốt hoảng thế con? Chẳng ai nhìn thấy con đâu!
    Mặc dù được mẹ trấn an, bạn vẫn chưa thật yên tâm. Bạn ngoảnh
    cổ nhìn quanh. Trời đất ơi, cái gì thế này ?
    Đang chạy song song bên bạn là thằng Mặt Mụn, đứa bạn học
    chung lớp năm ngoái. Thằng Mặt Mụn đang gò lưng trên chiếc xe
    đạp sườn ngang láng coóng, tủm tỉm cười. Chắc từ nảy đến giờ nó
    lặng lẽ chạy bên cạnh bạn, và đã thấy hết cảnh bạn nhõng nhẽo
    thúc tay vô lưng mẹ.
    Bạn vừa ngượng vừa tức, bèn giơ nắm đấm:
    - Đồ con rùa!
    Thằng Mặt Mụn cười hì hì:
    - Thì rùa đang chạy thi với thỏ mà!
    Nói xong, nó liếc chiếc áo dài của bạn, hấp háy mắt rồi rụt cổ lại, thè

    lưởi ra.
    Bạn đang định trả đũa thằng Mặt Mụn, thấy cử chỉ kỳ cục của nó,
    bạn sực nhớ ra chiếc áo dài bạn đang mặc. Thế là mặt bạn tự nhiên
    nóng bừng và lập tức bạn ngoảnh mặt ngó lơ chỗ khác.
    May mà lúc đó ngôi trường của bạn đã hiện ra bên đường. Thằng
    Mặt Mụn giơ tay:
    - Tạm biệt nhé!
    Bạn hất mặt:
    - Không hẹn ngày gặp lại đâu!
    Thằng Mặt Mụn năm nay học khác trường với bạn. Nó học bên
    trường Mèo Con, còn bạn vào Ngôi Trường Mọi Khi. Trường Mèo
    Con xa hơn, nhưng lúc đến trường, bạn và thằng Mặt Mụn vẫn đi
    chung một đường.
    Tất cả nữ sinh Ngôi Trường Mọi Khi đều mặc áo dài trắng, vì vậy
    bạn không cảm thấy ngượng nghịu lắm. Giống như nhau nên chẳng
    thấy ai để ý đến ai mà.
    À không, cho đến giờ chơi thì có một người chú ý đến sự lúng túng
    của bạn. Đó là chị Mắt Nai. Chị Mắt Nai có đôi mắt rất to, rất đẹp.
    Chị lại luôn tròn xoe mắt nên đôi mắt nom càng to hơn nữa.
    Lúc ấy bạn ngồi trên chiếc băng đá dưới tàng cây phượng trong sân
    trường, không ngừng xoay trở một cách vụng về để chọn thế ngồi
    dễ thở nhất, chị Mắt Nai thong thả tiến lại ngồi bên cạnh.
    Chị liếc bảng tên trên ngực áo của bạn:
    - Em mới mặc áo dài lần đầu phải không?
    Bạn lí nhí:

    - Dạ.
    Chị Mắt Nai dịu dàng:
    - Năm kia chị cũng giống như em vậy. Những ngày đầu lúc nào cũng
    cảm thấy gò bó, nóng nực, khổ sở, cứ chờ tan học để chạy lẹ về
    nhà thay ra. Bây giờ thì quen rồi. Em cũng thế, ít bữa nữa em cũng
    sẽ quen.
    Rồi chị cười:
    - Chỉ có mỗi tội vào quán chỉ dám ăn chè, ăn kem. Ăn món nóng thế
    nào lưng áo cũng đẫm mồ hôi.
    Vẻ thân thiện của chị Mắt Nai giúp bạn tự nhiên hơn:
    - Chị học lớp mười hai hở?
    - Ừ, lớp chị kế lớp em.
    Bạn tò mò ngắm nghía người bạn mới:
    - Chắc chị học giỏi lắm?
    - Sao em nghĩ thế? - Chị Mắt Nai tròn mắt nai.
    Bạn cười:
    - Em thấy chị có vẻ lanh lắm. Những người lanh lẹ thường là những
    người thông minh, học giỏi!
    Nói xong, bạn hốt hoảng thụp đầu xuống. Vì lúc đó chị Mắt Nai đang
    thò tay ra "ký" đầu bạn, miệng tủm tỉm:
    - Em mới lanh! Em lanh hơn chị gấp mười lần!

    Chương 3

    Nói chẳng ai để ý đến chiếc áo dài bạn mặc là nói chung toàn
    trường. Còn nói riêng trong lớp thì hai tên Ria Mép và Bắp Rang,
    những đứa bạn trai học chung từ hồi lớp chín, chẳng được chút xíu
    nào vô tư như vậy.
    Hôm khai giảng, hai thằng láu cá này đến trường rất sớm, chia nhau
    đứng gác trước cung điện Buckingham của Hoàng gia Anh quốc,
    mắt chong ra đường, chờ đón các bạn gái năm ngoái của mình.
    Khi bạn leo xuống xe, ôm cặp đi ngang qua cổng, hai tên Ria Mép
    và Bắp Rang lập tức đứng nghiêm, trịnh trọng hô:
    - Tám điểm.
    Cái lối nghịch tinh lạ đời của hai tên quỷ này khiến chân bạn quýnh
    quíu. Nhưng dù sao thì bạn cũng không thể nín cười:
    - Mấy bạn làm trò gì vậy?
    Ria Mép nháy mắt:
    - Chấm thi hoa hậu áo dài!
    Lúc đó nhỏ Kiếng Cận trờ tới.
    Bắp Rang nghiêm mặt:
    - Tám điểm luôn!
    So với bạn, nhỏ Kiếng Cận bản lĩnh đầy mình. Nó chả thèm mắc cỡ
    tí ti, ngạo nghễ hất mặt về phía "ban giám khảo":
    - Có ai mắt lé không đó? Tự nhiên bớt của bản cô nương đây mất
    hai điểm!

    Bắp Rang cũng không vừa. Nó cau mày:
    - Bà này sao ưa khiếu nại quá! Tám điểm là rộng rãi lắm rồi! Nếu
    còn cãi cọ lằng nhằng, bị trừ điểm phong cách, tụt xuống điểm âm
    ráng chịu à!
    Bắp Rang không nói dóc. Nhỏ Hạt Tiêu đi vào sau, chỉ được thằng
    Ria Mép cho sáu điểm.
    Nhưng nhỏ Hột Mít mới thê thảm. Nó vừa bước xuống xe, chưa đi
    tới cổng, Ria Mép đã lật đật quay sang Bắp Rang:
    - Sao đây mày?
    Bắp Rang gãi gáy:
    - Khó quá! Trường hợp này không có trong thang điểm!
    Ria Mép quay lại, dán mắt vào "thí sinh" Hột Mít, lẩm bẩm:
    - Xét từ trên xuống dưới thì thấy rất kỳ cục, xét từ trước ra sau thì
    thấy rất kỳ khôi, còn nếu xét từ phải qua trái...
    Hột Mít lò dò đi vào, thấy ba cô bạn gái đang đứng lấp ló bên trong
    cổng bụm miệng cười khúc khích, đằng trước Ria Mép và Bắp Rang
    đang thò lỏ mắt ngắm nghía nó, miệng mồm lẩm nhẩm, nó hiểu
    ngay hai tướng đang giở trò gì.
    - Đủ quá rồi! - Hột Mít vừa thẹn vừa giận, ngoác miệng gầm lên Khôn hồn thì xéo ngay, kẻo bà đây xách mỗi nhóc một bên tai thì
    khổ thân các nhóc đấy!
    Nhỏ Hột Mít năm ngoái làm lớp trưởng lớp bạn, quản lý lớp bằng
    "bàn tay sắt", uy danh lừng lẫy khắp trường.
    Hai tên tiểu quỷ Ria Mép và Bắp Rang chắc chưa quên những đau
    khổ do lớp trưởng Hột Mít gây ra cho tụi nó năm ngoái nên con nhỏ

    này vừa hét lên, hai đứa vội vàng vọt mất.
    Hai tên chạy xa lắc xa lơ, bọn con gái mới nghe tiếng Ria Mép văng
    vẳng vọng lại:
    - Năm nay bọn này cóc có bầu bà làm lớp trưởng nữa đâu! Ở đó mà
    nạt với nộ!

    Chương 4

    Thực ra, cô gái mà tất cả bạn bè của bạn năm ngoái nôn nao được
    nhìn thấy nhất không phải là bạn, Kiếng Cận, Hạt Tiêu, hay Hột Mít.
    Đó chính là nhỏ Tóc Ngắn.
    Chính bạn, bạn cũng háo hức chờ đợi sự xuất hiện của Tóc Ngắn
    biết bao.
    Mọi người mong ngóng nhỏ Tóc Ngắn chẳng phải vì muốn coi nó
    mặc áo dài đẹp hay xấu, mà cái chính là muốn coi con nhỏ này khi
    mặc áo dài trông nó ra làm sao!
    Hầu như bạn bè cùng trường năm ngoái chưa hề thấy Tóc Ngắn
    mặc quần áo con gái bao giờ, mặc dù Tóc Ngắn là con gái một trăm
    phần trăm. Chính mẹ nó xác nhận với mẹ của bạn như vậy.
    Cái chuyện xác nhận giới tính kỳ cục này xảy ra vào dịp sinh nhật
    của bạn năm lớp sáu. Hôm đó, bạn mời khoảng mười đứa bạn thân
    nhất đến nhà dự tiệc, có cả Tóc Ngắn. Đó là lần đầu tiên Tóc Ngắn
    ghé nhà bạn.
    Buổi tiệc diễn ra vui vẻ như mọi buổi tiệc sinh nhật khác trên trái đất.
    Cho nên cũng bình thường như mọi buổi tiệc sinh nhật khác trên cõi
    đời.
    Chỉ có một điểm "không bình thường" là con nhỏ Tóc Ngắn tỏ ra
    thân mật với bạn quá.
    Ba của bạn đứng trên gác lửng nhìn xuống thấy một "thằng nhóc"
    cứ ngồi ngả qua ngả lại, vuốt tóc, bẹo má con gái mình thoải mái,
    khi hứng lên lại thò tay qua quàng vai bá cổ một cách tự nhiên thì
    lấy làm thắc mắc lắm. Lo nữa.
    Lo nhất là thấy mặc dù "thằng nhóc" kia sỗ sàng đến vậy, con gái
    mình vẫn tỉnh bơ, cả đám bạn ngồi chung quanh cũng chẳng lấy đó

    làm chướng mắt, vẫn nói cười vui vẻ, cứ như thể chuyện con trai
    con gái thân mật nhau là chuyện thường ngày ở lớp.
    Ba bạn kín đáo ngoắt mẹ bạn, thì thầm:
    - Em xem kìa! Con nít bây giờ nó hiện đại quá em à!
    Mẹ bạn nhìn theo tay chỉ của ba bạn, mắt trợn tròn:
    - Í, hiện đại kiểu đó đâu có được! Để em la tụi nó một trận!
    - Đừng làm tụi nó sợ! - Ba bạn phản đối - Tụi nó đầu óc còn non nớt,
    chả có ý thức gì đâu, mình phải từ từ giảng giải cho tụi nó hiểu!
    Mẹ bạn đồng tình:
    - Được rồi, em sẽ nói chuyện với con mình, còn mẹ thằng nhỏ kia sẽ
    nói chuyện với con trai của chỉ!
    Cuối buổi tiệc, mẹ Tóc Ngắn tới đón con về, ngạc nhiên thấy mẹ bạn
    lật đật cầm tay lôi ra trước sân, mặt mày nghiêm trọng:
    - Tôi có chuyện này muốn nói với chị.
    - Có chuyện vì thế? - Mẹ Tóc Ngắn hỏi lại, không giấu vẻ lo âu Chắc con tôi nó nghịch phá...
    - Không, cháu rất ngoan, chẳng có nghịch phá gì đâu! Chỉ có điều...
    - Điều gì hở chị?
    Chuyện coi vậy mà khó trình bày quá! Mẹ bạn phân vân một lát rồi
    bắt đầu nói xa xôi:
    - Hình như con chị và con tôi chơi rất thân với nhau.
    Mẹ Tóc Ngắn thản nhiên:

    - Dạ, chuyện này thì tôi biết.
    Có cảm giác người đối thoại chưa hiểu ra vấn đề, mẹ bạn dè dặt đi
    bước thứ hai:
    - Tôi thấy tụi nó có vẻ... thân mật quá!
    Mẹ Tóc Ngắn vẫn chưa biết mẹ bạn định phiền trách điều gì, tươi
    tỉnh gật đầu:
    - Dạ, tui thấy tụi nó như vậy, tôi cũng mừng.
    Vẻ hớn hở của mẹ Tóc Ngắn khiến mẹ bạn có cảm giác vừa va phải
    tường. Bà băn khoăn quá, lạ lùng nữa, đành phải tặc lưỡi, cụ thể:
    - Nhưng thân mật đến mức quàng vai, bẹo má thì tôi thấy hơi kỳ!
    Tới đây thì đôi mắt của mẹ Tóc Ngắn trố lên:
    - Có gì đâu mà kỳ hở chị?
    Mẹ bạn thở dài:
    - Tất nhiên là tụi nó còn nhỏ, không ý thức được các hành vi của
    mình, nhưng tôi với chị là người lớn, nên tìm cách giảng giải, uốn
    nắn cho tụi nó...
    - Uốn nắn.... uốn nắn... cái gì ạ? - Mẹ Tóc Ngắn bối rối hỏi lại, nhìn
    ánh mắt biết là đã hoang mang lắm.
    Mẹ bạn nhìn người đối diện, ngạc nhiên nhủ bụng: Sao bà chị này
    vô tâm thế nhỉ?
    - Thế chị cho là con trai con gái nựng nịu nhau như vậy là chuyện tự
    nhiên hay sao?

    Càng lúc mẹ Tóc Ngắn càng có cảm tưởng mình đang đi trong
    sương mù:
    - Dạ, con... con trai con gái nào ạ?
    - Chị vẫn chưa có hiểu rõ ý của tôi sao? - Mẹ bạn chớp chớp mắt Con gái của tôi và con trai của chị, lẽ ra chúng...
    Lần này thì mẹ bạn không có dịp bộc lộ hết ý nghĩ của mình.
    - Ai bảo chị con tôi là con trai? - Mẹ Tóc Ngắn đột nhiên phì cười,
    màng sương mù trước mắt tan biến đâu mất - Nó là con gái mà!
    - Ủa, chị nói gì? Thằng con chị là con gái?
    Dứt khoát là mẹ bạn không tin vào tai mình. Nếu không, mẹ bạn đã
    chẳng sửng sốt đến thế.
    - Con gái một trăm phần trăm!
    Mẹ Tóc Ngắn khẳng định với giọng của một chuyên viên giám định y
    khoa. Bà vừa nói vừa cười thích thú.
    Mẹ bạn chưng hửng, ngẩn ngơ, sau đó tất nhiên cũng cười. Nhưng
    cười chỉ có năm mươi phần trăm hà. Cười như vậy, người ta gọi là
    dở cười dở mếu.

    Chương 5

    Sau lần đó, thỉnh thoảng mẹ bạn lại trêu Tóc Ngắn:
    - A, con bé này giống con trai quá ta!
    Nhỏ Tóc Ngắn chả coi lời trêu đó ra ký lô nào. Nó ngồi cười khì khì.
    Nó đã nghe người ta trêu nó như vậy nhiều rồi mà.
    Mẹ bạn tinh nghịch sửa lại:
    - A, thằng nhóc này giống con gái quá ta!
    Lần này thì Tóc Ngắn đỏ mặt. Tại nó chưa nghe ai trêu mình giống
    như vậy.
    Thật ra, không phải tự nhiên mọi người đều xúm vào ghẹo nó. Ở đời
    không có cái gì tự nhiên cả.
    Này nhé, nhỏ Tóc Ngắn chúa ghét các trò chơi dành cho bọn con
    gái! Nó không bao giờ thèm để mắt đến các trò đánh đũa, nhảy dây
    hay chơi ô quan. Nó chỉ khoái chạy nhảy, vật lộn, đá cầu, đá bóng
    (mà phải đá trong đội bóng con trai cơ, đội nữ thì nó cóc thèm!).
    Nhỏ Tóc Ngắn lẽ dĩ nhiên chưa bao giờ biết tóc dài là gì. Điều đó
    khỏi phải bàn. Nhưng đặc biệt là nó cũng chưa bao giờ tròng vào
    người một bộ quần áo con gái nào. Cứ quần soọc áo thun, quần gin
    áo pull diện quanh năm suốt tháng. Đến trường thì xỏ áo sơ mi,
    quần tây dài. Đồng phục nữ sinh cấp hai có cả váy xanh, nhưng nó
    bỏ mốc meo trong tủ, chỉ xỏ mỗi quần tây. Có hôm cao hứng nó
    ngông nghênh mặc quần gin đi học, bị bảo vệ cổng bắt về nhà đổi lại
    mới cho vào lớp.
    Thời gian đầu, ba mẹ Tóc Ngắn thấy vậy cũng khoai khoái. Mà so
    với bọn con gái, nó trông cũng ngồ ngộ thật. Nhưng khi Tóc Ngắn
    lên tới lớp chín thì ba mẹ nó bắt đầu bớt khoái, bắt đầu thấy lo lo.
    Rằng chẳng biết đến chừng nào nó mới ra hình thù một thiếu nữ.

    Con gái người ta tới tuổi này, đứa nào nom cũng yểu điệu, hiền thục,
    thùy mị, con mình sao càng ngày nó càng giống một "đấng trượng
    phu nam tử hán" quá đi!
    Mẹ nó lôi đủ thứ đầm, váy, áo dài về nhà, treo lủng lẳng trong tủ,
    nhử nó mặc. Nhưng nó chẳng buồn ngó ngàng gì tới.
    Mẹ nó phải cất giọng dỗ dành:
    - Mặc chiếc áo này đi con! Con mặc trông hợp lắm đấy!
    Dụ ngày đầu tiên, nó mỉm cười thông cảm.
    Dụ ngày thứ hai, nó hờ hững ngó đi chỗ khác.
    Dụ ngày thứ ba, mớ y trang phụ nữ trong tủ biến mất.
    Tóc Ngắn len lén đem hết sang nhà bà dì, cho con em bạn dì của nó
    khiến con nhỏ này suýt chút nữa phải đưa đi cấp cứu vì xúc động
    quá mức.
    Mặc đồ con trai, để tóc kiểu con trai, chơi trò chơi con trai, tất nhiên
    Tóc Ngắn cũng đi đứng theo kiểu con trai. Nó vận giày Adidas, hai
    chân đi khuỳnh khuỳnh, hệt như Myke Tyson sắp thượng đài Las
    Vegas.
    Tiểu sử con nhỏ Tóc Ngắn hấp dẫn, ly kỳ như vậy nên bất kỳ ai
    quen biết nó, kể cả thầy cô, bạn bè cho tới bà hàng xóm cũng đều
    mong nó chóng lên lớm mười, vận chiếc áo dài nữ sinh coi ra làm
    sao.
    Đó là lý do tại sao buổi sáng hôm khai trường, tụi bạn nó bụng dạ
    đứa nào cũng nôn nao chờ nó "giáng lâm".
    Nhưng mọi người ngóng đến trẹo cả cổ vẫn chẳng thấy Tóc Ngắn
    mò tới.

    Bạn lo lắng:
    - Hay bữa nay nó ốm?
    Bắp Rang nhún vai:
    - Không thể nào! Nó là người khỏe nhất hành tinh. Cả thành phố này
    ai cũng có thể ốm, trừ nó.
    Nhỏ Hột Mít cười khảy:
    - Nó không đến vì sợ mấy bạn chấm điểm đó!
    Ria Mép đột nhiên buồn bã:
    - Tôi nghi nhỏ Tóc Ngắn đã đến nhưng bác bảo vệ cổng không cho
    vào.
    - Làm gì có chuyện đó! Nhỏ Hạt Tiêu thật thà cãi.
    - Có đấy! - Ria Mép vẫn giữ vẻ mặt dàu dàu - Bác bảo vệ chắc chắn
    sẽ nổi giận "Này, thằng kia, bộ mày điên hử? Sao lại mặc đồ con gái
    đi học? Có về nhà thay ra đi không!"
    Câu pha trò của Ria Mép khiến tụi bạn cười khúc khích.
    Bạn vừa cười vừa ngoảnh cổ ra cổng, phấp phỏng chờ đợi. Bây giờ
    thì bạn chờ đợi không phải vì tò mò, mà vì lo lắng. Ai chứ con nhỏ
    Tóc Ngắn nó thừa biết tụi bạn cùng lớp năm ngoái đang sốt ruột chờ
    nó tới như thế nào. Bạn sợ Tóc Ngắn ngượng quá sẽ dông luôn.
    Hoặc nó sẽ bỏ học, hoặc nó sẽ làm đơn xin chuyển trường khác, nơi
    không có cặp mắt quen thuộc nào rình rập săm soi nó.
    Cho tới khi chuông reo vào lớp, cả bọn chạy lại lục tục xếp hàng mà
    nhỏ Tóc Ngắn vẫn biệt tăm thì nỗi lo trong lòng bạn càng lớn dần.
    Bạn khều vai nhỏ Kiếng Cận, thấp thỏm hỏi:

    - Nè, có bao giờ Tóc Ngắn bỏ học luôn không?
    Nhỏ Kiếng Cận chưa kịp đáp thì Bắp Rang thình lình reo lên:
    - Ê, Tóc Ngắn kìa!
    Cả bọn giật mình ngoảnh phắt lại, nhìn theo tay chỉ của Bắp Rang.
    Quả thật, đằng sau gốc cây gần đó, một tà áo dài trắng đang lấp ló.
    - Phải Tóc Ngắn không? - Hạt Tiêu bán tín bán nghi.
    - Tóc Ngắn đó! - Bắp Rang gật đầu - Khi nãy nó ló đầu ra, thấy tôi nó
    liền thụt vào!
    - Tội nghiệp nó! - Bạn chép miệng - Chắc nó nấp đằng đó từ sớm
    đến giờ!
    Ria Mép hất đầu về phía bạn:
    - Tóc Bím lại dìu nó vô đây đi! Coi chừng nó xỉu!
    Khi bạn lôi Tóc Ngắn ra khỏi gốc cây và "áp giải" nó lại chỗ tụi bạn
    đang xếp hàng, nó cứ cúi gằm đầu xuống đất. Trông nó lúc này
    chẳng khác nào một cô dâu bẽn lẽn, chẳng còn vẻ chi là thằng nhóc
    ngày nào.
    Một điều lạ nữa là Tóc Ngắn mặc áo dài trông đẹp một cách bất
    ngờ.
    Ria Mép nhấp nhổm chờ Tóc Ngắn lại gần để mở miệng trêu chọc.
    Nhưng khi đứng đối diện với Tóc Ngắn, nó thở phì một cái và ngửa
    mặt lên trời than:
    - Trời ơi, "thằng nhóc" này mặc áo dài đẹp trên cả tuyệt vời! Chắc
    không phải nó xỉu, mà tôi xỉu!

    Bắp Rang rầu rĩ:
    - Tôi cho bà này mười hai điểm. Chấp nhận bù lỗ hai điểm!
    Không chỉ hai tên con trai, tụi bạn gái cũng xúm vào trầm trồ, mỗi
    đứa khen ngợi một câu khiến nhỏ Tóc Ngắn sướng rơn. Gần mười
    sáu tuổi, lần đầu tiên nó mới biết thế nào là ngọt ngào con gái!

    Chương 6

    Nhưng Tóc Ngắn chỉ khoan khoái có một chút xíu thôi. Rồi thì nó lại
    khó chịu như cũ. Gì chứ áo dài là nó ghét cay ghét đắng. Thà mặc
    váy còn thấy thoải mái hơn. Còn đã tròng áo dài vào người, chẳng
    những vướng víu nực nội mà còn không "đi lại trên giang hồ" được.
    Không đá cầu, không đá bóng, không rượt bắt, không vật lộn, không
    trèo cây hay leo lên mái nhà được. Nói tóm lại là từ bỏ tất tần tật mọi
    thú vui của cuộc đời. Chui vào chiếc áo dài chẳng khác nào chui vào
    một nhà tù, từ nay cách ly với toàn thế giới, chán ơi là chán!
    Đã vậy, còn bao nhiêu người xoi mói, chọc ghẹo. Đám bạn cũ khen
    nó nức nỡ, nhưng trên trái đất này còn bao nhiêu là người. Những
    người khác biết họ có nhìn nó bằng con mắt như vậy không?
    Tóc Ngắn thấp thỏm lắm.
    Vì vậy mà sau khi kéo nhau vào lớp chép thời khóa biểu, bầu ban
    cán sự lớp và nghe cô chủ nhiệm dặn dò đâu vào đó xong, tụi bạn
    rủ nhau về trường cũ lấy sổ Đoàn, ngoảnh đi ngoảnh lại chẳng ai
    thấy Tóc Ngắn đâu.
    - Tóc Ngắn biến rồi! - Hạt Tiêu kêu lên.
    Bắp Rang ngó quanh:
    - Mới thấy nó đây mà.
    Trong bọn, bạn chơi thân với Kiếng Cận và Tóc Ngắn nhất. Chẳng
    khó khăn gì để bạn đoán ra sự mất tích đột ngột của Tóc Ngắn:
    - Nó sợ đó.
    - Sợ ai? - Ria Mép trợn mắt - Con nhỏ đó chỉ sợ trời thôi!
    Bạn tủm tỉm:

    - Nó sợ thầy Bàng.
    Thầy Bàng dạy thể dục lớp bạn năm ngoái. Trong lũ học trò lớp
    chín, thầy khoái nhỏ Tóc Ngắn nhất. Ngược lại, trong các thầy cô
    dạy lớp chín, nhỏ Tóc Ngắn khoái thầy Bàng nhất. Hai thầy trò "hợp
    rơ" nhau đến mức hễ rảnh rỗi là cả hai kéo nhau ra sân chơi cầu, đá
    bóng say sưa.
    Mỗi khi trái cầu văng lên ngọn cây hay lên nóc căn-tin, bao giờ nhỏ
    Tóc Ngắn cũng nhảy tưng tưng, giành:
    - Để em leo lên cho thầy!
    Thầy Bàng nhìn cô học trò leo trèo nhanh như sóc, khoái chí cười
    khà khà.
    Chơi đá bóng, hai thầy trò còn "ăn rơ" hơn nữa. Bao giờ Tóc Ngắn
    cũng bắt gôn. Bao giờ thầy Bàng cũng đá vai hậu vệ. Ý là thầy muốn
    bảo vệ cho khung thành của cô học trò cưng đó mà.
    Và do vậy, bao giờ tụi bạn cũng nghe tiếng nhỏ Tóc Ngắn la oai oái:
    - Nhích qua một bên đi thầy! Thầy cứ đứng chàng ràng trước mặt,
    làm sao em bắt bóng!
    Có khi Tóc Ngắn còn xúi bậy:
    - Thầy ơi, đốn giò thằng kia đi thầy!
    Nhưng tệ nhất là lúc nó để lọt lưới quá nhiều. Lúc đó, thế nào nó
    cũng đỗ quạu:
    - Trời ơi, sao thầy lại để thằng kia xỏ bóng lọt qua háng? Mắt thầy
    để ở đâu vậy?
    Khi mất bình tĩnh, con người ta thường quên mất phép tắc. Nhỏ Tóc
    Ngắn cũng vậy, bị thua tối mày tối mặt, nó quên mất nó là trò, còn

    hậu vệ vừa vụng về để bóng lọt qua giữa hai chân kia là thầy nó. Nó
    nói với thầy nó như vậy là hỗn hào lắm. Nhưng thầy Bàng có bao
    giờ lại chấp nhất cô học trò ruột của mình. Nghe nó nói hỗn, thầy
    cười hề hề:
    - Thì mắt thầy vẫn để nguyên trên mũi đây chứ đâu!
    Tụi bạn đứng ngoài nghe hai thầy trò đối đáp, ôm bụng cười bò. Còn
    ban giam hiệu thì kêu thầy Bàng lên, phê bình thầy chơi với học trò
    kiểu gì mà giống "cá mè một lứa" quá!
    Nhưng thầy Bàng vẫng chứng nào tật nấy. Tại vì thầy khoái nhỏ Tóc
    Ngắn. Thầy dạy thể dục, thấy con nhỏ này hiếu động, lí lắc, hồn
    nhiên, tóm lại là rất hợp với môn dạy của thầy, thế là thầy mê tít nó.
    Và cũng như tất cả những ai quen biết nhỏ Tóc Ngắn, khi cây
    phượng trong sân trường bắt đầu trổ hoa, thầy Bàng nhìn cô học trò
    cưng, thở dài:
    - Sang năm em mặc áo dài chẳng biết ra cái giống chi!
    Thầy hạ giọng, tâm sự:
    - Thầy vẫn muốn nhìn thấy em như bây giờ hơn, Tóc Ngắn à!
    Khi nghe thầy Bàng nói vậy, nhỏ Tóc Ngắn bỗng rơm rớm nước mắt.
    Thầy làm nó cảm động quá. Suy ra trên đời không có ai hiểu nó
    bằng thầy. Nó chơi thân với thầy quả là không uổng công! Ngay sau
    đó, nó hí hửng chạy đi khoe với bạn, với Kiếng Cận, với Hạt Tiêu
    như vậy.
    Cho nên bây giờ nghe bạn nhắc đến thầy Bàng, lũ bạn lập tức ồ lên.
    - Phải rồi! - Nhỏ Kiếng Cận toét miệng cười - Thầy Bàng không thích
    nó mặc áo dài.
    Hạt Tiêu chép miệng:

    - Như vậy là nó không về trường cũ rồi.
    - Con Nhỏ nầy khờ quá, mắc chi không về trường! - Ria Mép nhún
    vai - Thầy nói kệ thầy chứ! Tại thầy chưa nhìn thấy nó mặc áo dài đó
    thôi!
    Nhưng cả bọn đã lầm. Khi mọi người đạp xe về tới trường cũ đã
    thấy Tóc Ngắn đứng đợi sẵn trước cổng trường. Chỉ có điều chiếc
    áo dài trắng trên người nó biến đâu mất, thay vào đó là bộ đồ quen
    thuộc: áo sơ mi, quần tây dài.
    Chờ lũ bạn đến gần, Tóc Ngắn nhe răng cười:
    - Lâu thế? Mình chạy về nhà thay đồ rồi chạy lên mà vẫn chưa thấy
    bạn nào!
    Nhìn bộ mặt đắt ý của Tóc Ngắn, Bắp Rang lắc đầu:
    - Tôi đã cho bạn tới mười hai điểm, mà bạn vẫn không tin vào "nhan
    sắc" của mình sao?
    - Không tin!
    Nhỏ Tóc Ngắn khẳng khái đáp. Và nó quay lưng, khỳnh khuỳnh
    chân bước vào cổng. Lại trông giống hệt một "trang nam tử hán!"
    Thầy cô cũ thấy nữ sinh nào về trường cũng mặc áo dài, riêng nhân
    vật được chờ đợi nhiều nhất là tóc Ngắn thì vẫn đánh bộ đồ tây, lấy
    làm ngạc nhiên lắm.
    Người thứ nhất hỏi:
    - Sao em không mặc áo dài cho mọi người xem một tí hở Tóc Ngắn?
    Nó cười hí hí:

    - Thưa, em không muốn làm các thầy cô thất vọng về em ạ.
    Người thứ hai hỏi:
    - Hôm nay làm lễ khai giảng mà em không mặc áo dài sao?
    Nó cười hì hì:
    - Thưa, ban giám hiệu bên đó miễn cho em rồi ạ. Tất cả các nữ sinh
    đều mặc áo dài, trừ em. Ấy là vì ban giám hiệu muốn bảo vệ uy tín
    của nhà trường đó ạ.
    Thầy Bàng hỏi:
    - Áo dài của em đâu, Tóc Ngắn?
    Nó cười hi hi:
    - Em đốt rồi thưa thầy!

    Chương 7

    Ngược lại với Tóc Ngắn, bạn rất thích mặc áo dài. Bạn rất chăm
    chút cho nó.
    Thấy bạn ngâm áo dài và chiếc quần trắng vào thau, mẹ bạn ngạc
    nhiên:
    - Sao con không cho vào máy giặt hở con?
    - Máy giặt không sạch mẹ à. Nhất là tà áo và chỗ lai quần.
    Mẹ bạn tròn mắt:
    - Thế con tự giặt tay à?
    - Con tự giặt.
    Bạn thản nhiên đáp, như thể trước nay bạn đã làm điều đó cả ngàn
    lần rồi.
    Khi nghe bạn đáp như vậy, mẹ bạn chắc chắn phải tựa lưng vào
    tường. Để cho khỏi ngã ấy mà.
    Bạn nên thông cảm cho mẹ bạn, bởi chuyện bạn tự tay giặt quần áo
    nghe cũng hoang đường như chuyện vua Salomon tự thổi cơm vậy
    thôi.
    Từ xưa đến nay, bạn ít mó tay vào việc nhà. Bạn không rớ tới chiếc
    bàn chải và thùng bột giặt đã đành, ngay cả chiếc chổI quét nhà
    hình như bạn cũng không biết nó nằm ở đâu.
    Thậm chí sáng ra, bạn leo xuống khỏi giường, đánh răng rửa mặt,
    ăn điểm tâm rồi ôm cặp đi học, mền gối trên giường vẫn còn một
    đống.
    Mẹ bạn nói:

    - Con mình hư quá!
    Ba bạn nói:
    - Thôi, để cho con nó học!
    Vì vậy bữa nay thấy bạn đột nhiên quyết định tự ngâm quần áo vô
    thau, tự pha bột giặt, tự chà bàn chải, mẹ bạn bỗng thấy đầu mình
    ong ong u u.
    - Có gì đâu mà mẹ nhìn con dữ vậy!
    Bạn ngước lên nhìn mẹ, bẽn lẽn nói.
    - Con làm mẹ ngạc nhiên quá!
    Bạn cười, tiết lộ:
    - Hồi trưa con quét nhà đó.
    - Tự con quét?
    - Tự con quét.
    - Không ai sai biểu?
    - Không ai sai biểu.
    Mẹ bạn nhíu mày:
    - Bàn ghế cũng do con lau phải không?
    - Con lau.
    - Ly tách bữa nay cũng do con rửa?

    - Con rửa.
    Mẹ bạn rùng mình:
    - Con định làm cô Tấm trong nhà ta chăng?
    Bạn lại cười:
    - Con lớn rồi mà mẹ!
    Mẹ bạn nhìn sững bạn. Bạn thấy mắt mẹ long lanh. Rồi bạn nghe
    mẹ thở một hơi dài:
    - Ừ, con gái mẹ lớn thật rồi!
    Bạn lớn thật rồi mà, nếu không thì tại sao hôm khai trường cô chủ
    nhiệm không đợi bầu bán, đã chỉ định bạn làm lớp phó trật tự.
    Bạn lớn thật rồi mà, nếu không mỗi sáng trước khi bắt đầu tiết học
    thứ nhất, bạn đâu có đứng lên khỏi chỗ ngồi lướt mắt khắp các dãy
    bàn để điểm danh các bạn.
    Bạn lớn thật rồi mà, nếu không năm nay bạn đâu có khổ sở với
    những vấn đề có tầm cở nhân loại như "vật chất quyết định ý thức"
    hay "ý thức quyết định vật chất" trong môn giáo dục công dân nhức
    đầu chết được kia!

    Chương 8

    Bạn lớn.
    Các bạn của bạn cũng lớn.
    Ria Mép lớn. Bắp Rang lớn. Kiếng Cận lớn. Tóc Ngắn lớn. Hạt Tiêu
    lớn. Hột Mít dĩ nhiên là lớn.
    Ai cũng lớn. Thế mới sinh ra chuyện bạn và nhỏ Kiếng Cận giận
    nhau.
    Từ năm đầu cấp hai, bạn và Kiếng Cận đã chơi thân với nhau. Cả
    hai lúc nào cũng cặp kè như hình với bóng.
    Ngay ngày đầu tiên vào lớp sáu, vừa nhìn thấy nhau, bạn và nhỏ
    Kiếng Cận không hẹn mà cùng toét miệng ra cười. Vì hai đứa giống
    nhau quá. giống như hai chị em sinh đôi.
    Đã thế, bạn mang kiếng cận, nhỏ Kiếng Cận cũng mang kiếng cận.
    Bạn thắt tóc bím. Bạn cột nơ xanh nhỏ Kiếng Cận cũng cột nơ xanh.
    Tự nhiên mà trùng hợp.
    Thế mới xảy ra chuyện mẹ bạn đi đón bạn, thấy nhỏ Kiếng Cận từ
    xa liền ngoắt lia:
    - Lẹ lên con ơi!
    Ba Kiếng Cận đi rước con, thấy bạn ôm cặp từ trong lớp lững thững
    bước ra, mừng rỡ gọi lớn:
    - Lên xe đi con!
    Hai ông bố và hai bà mẹ nhầm con có đến nửa năm trời. Qua học kỳ
    hai, lúc nhỏ Kiếng Cận thường xuyên đến chơi nhà bạn và bạn
    thường xuyên đến chơi nhà Kiếng Cận, sự nhầm lẫn mới thật sự
    chấm dứt.

    Về "sự tích" này, Bắp Rang kể lại có hơi khác. Nó đi khắp nơi, tuyên
    truyền: "Mẹ Kiếng Cận rước nhỏ Tóc Bím về tận nhà. Tới giờ cơm,
    dọn đĩa thịt bò xào thơm phức, nhỏ Tóc Bím không gắp một đũa. Mẹ
    Kiếng Cận lo lắng "Con ốm hở con? Mọi lần con vẫn thích thịt bò
    xào lắm mà!". Nhỏ Tóc Bím thỏ thẻ "Đâu có! Xưa nay con chỉ thích
    thịt chuột cơ!". Chính nhờ sự khác nhau về "khẩu vị" đó mà mẹ
    Kiếng Cận mới biết con nhỏ ngồi trước mặt mình là con của người
    ta. Trong khi đó, không hiểu sao kể từ hôm ở nhà Tóc Bím trở về,
    ngày nào nhỏ Kiếng Cận cũng bắt mẹ nó bẫy chuột nướng lên ăn
    chơi".
    Câu chuyện phịa của thằng Bắp Rang tất nhiên chẳng ai tin, nhưng
    chuyện nhầm lẫn nhỏ Kiếng Cận qua bạn và ngược lại thì nhiều
    người vấp phải.
    Có một lần, bạn đi ngang qua lớp bên cạnh, bị mấy đứa con trai trêu
    chọc. Sẵn quả banh đánh đũa trên tay, bạn ném vù một cái, trúng
    ngay trán thằng to mồm nhất. Thấy trán đối phương u lên một cục,
    bạn hoảng quá chui vô nhà vệ sinh trốn biệt.
    Lát sau, nhỏ Kiếng Cận đang ngồi ôn bài trong lớp, thấy nguyên một
    đám con trai lớp bên cạnh hầm hầm kéo qua.
    Nó chưa kịp hiểu ra chuyện gì, đã thấy có bốn năm đứa chỉ tay vô
    người nó:
    - Chính con nhỏ này nè!
    - Đúng rồi! Nó đó!
    Thằng nhãi nạn nhân chìa quả banh nỉ ra, gầm lên:
    - Sao khi nãy bạn lấy cái nầy ném u đầu tôi? Trả lại công bằng đi
    chứ!
    Cả đám ập vô, định hành hung nhỏ Kiếng Cận. May mà lúc đó Mặt

    Mụn, Ria Mép và Bắp Rang kịp xông vô giải vây, lại thêm cô giáo
    xuống tới, nếu không nhỏ Kiến Cận đã khổ sở với mấy thằng nhãi
    kia rồi.
    Bạn vô lớp, thấy nhỏ Kiếng Cận ngồi khóc tấm tức thì ngạc nhiên
    lắm:
    - Có chuyện gì vậy, Kiếng Cận?
    Nhỏ Kiếng Cận ngước đôi mắt đỏ hoe:
    - Mấy thằng vô duyên ở lớp kế bên tự nhiên chạy sang gây sự với
    mình, bảo mình ném u đầu tụi nó! Mà từ sáng tới giờ mình có bước
    sang bên đó đâu!
    Bạn thót bụng lại:
    - Thế tụi nó đã làm gì bạn?
    - Lúc đó cô giáo xuống tới, tụi nó bỏ chạy mất! - Nhỏ Kiếng Cận sụt
    sịt đáp.
    - Đừng khóc nữa! - Bạn đặt tay lên vai Kiếng Cận, thì thầm - Mình
    ném tụi nó đó!
    - Bạn?
    Cặp mắt Kiếng Cận tròn xoe. Rồi như chợt hiểu ra, đang thút thít, nó
    bỗng phì cười:
    - Thảo nào!
    Kiếng Cận chớp mắt:
    - Thế nãy giờ bạn ở đâu?
    - Mình trốn trong toilet.

    Kiếng Cận đột ngột thò tay véo bạn một cái rõ đau:
    - Cố tình hại bạn hở?
    Sau sự kiện đó, bạn và Kiếng Cận càng thân nhau hơn. Thân ghê
    lắm.
    Thế mà mới lên lớp mười chừng một tháng, hai đứa lại giận nhau.

    Chương 9

    Đầu đuôi là do thằng Bảnh Trai.
    Năm ngoái, Bảnh Trai không học cùng trường với bạn. Nó học bên
    trường Nhà Dài.
    Năm nay vào lớp mười Ngôi Trường Mọi Khi, Bảnh Trai được xếp
    ngồi cạnh nhỏ Kiếng Cận. Thế là Kiếng Cận tự dưng đâm ra thân
    thiết với thằng này.
    Thằng Bảnh Trai tất nhiên rất bảnh trai. Nhưng nếu chỉ có vậy thì
    nhỏ Kiếng Cận chẳng thèm quan tâm. Ngoài bề ngoài cao ráo, sáng
    sủa ra, Bảnh Trai còn học rất giỏi. Bảnh Trai giỏi đều các môn và
    luôn sẵn sàng giúp đỡ bạn bè mỗi khi có ai gặp chỗ bí.
    Bảnh Trai lại hát hay, vẽ đẹp và đá bóng không chê vào đâu được.
    Trong trận đấu giao hữu đầu năm giữa đội lớp mười và đội lớp mười
    một, Bảnh Trai đã khiến các cổ động viên nữ lé mắt trước nhữn...
     
    Gửi ý kiến

    Việc đọc rất quan trọng. Nếu bạn biết cách đọc, cả thế giới sẽ mở ra cho bạn. (Barack Obama)

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG THPT CẨM GIÀNG II - HẢI DƯƠNG !