Tư tưởng Hồ Chí Minh về Đảng Cộng Sản Việt Nam
TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN CHO TRẺ EM

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Bùi Thị Thu Thảo
Ngày gửi: 10h:24' 20-02-2025
Dung lượng: 549.3 KB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Bùi Thị Thu Thảo
Ngày gửi: 10h:24' 20-02-2025
Dung lượng: 549.3 KB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
Tuyển tập truyện ngắn cho trẻ em
Sư tử và chú chuột nhắt
Truyện ngắn thiếu nhi Sư tử và chuột mở đầu bằng hình ảnh chúa tể sơn
lâm đang chợp mắt dưới tán cây xanh mát. Bỗng từ đâu một chú chuột
nhắt xuất hiện làm phiền giấc ngủ sư tử. Sư tử thức giấc và khá tức giận,
lập tức vồ ngay lấy chuột nhắt. Chuột bèn van xin sư tử tha chết:
– Xin ngài đừng ăn thịt tôi! Nếu thả tôi ra, một ngày nào đó tôi nhất định
sẽ trả ơn ngài.
Sư tử cười nhạo rồi tha cho chuột đi.
Thế rồi một ngày, sư tử chẳng may lọt vào bẫy của những thợ săn. Dù cố
vùng vẫy cách mấy nó cũng không sao thoát khỏi tấm lưới quái ác. Cùng
lúc ấy, chú chuột vô tình đi ngang và nhận ra vị ân nhân của mình. Chuột
nhanh chóng gặm rách tấm lưới. Nhờ vậy mà chúa sơn lâm đã thoát nạn.
Sau đó, cả hai nhanh tức tốc chạy vào rừng sâu.
Bài học rút ra từ truyện ngắn thiếu nhi hay Sư tử và chú chuột nhắt:
Làm việc tốt thì không bao giờ thiệt.
Cáo và cò
Truyện ngắn thiếu nhi ngụ ngôn hay và ý nghĩa này đã đi cùng bao thế hệ,
giờ đến lúc bạn có thể kể lại cho con mình.
Truyện ngắn thiếu nhi hay này kể rằng, một ngày nọ, một con cáo ích kỷ
mời cò đến nhà ăn tối, cò vui mừng nhận lời ngay. Đến nhà cáo, cò gõ
cửa bằng chiếc mỏ dài của mình. Cáo ra đón và đưa cò đến bàn ăn. Lúc
này, cò khá ngạc nhiên vì trước mặt mình là một cái đĩa chứa đầy súp.
Trong khi cò chẳng thể nào ăn súp trong đĩa với cái mỏ dài của mình thì
cáo đang dùng bữa rất ngon lành. Đến cuối bữa, đĩa thức ăn của cò vẫn
còn nguyên vẹn.
Cò buồn bã ra về và để đáp lễ, cò mời cáo đến nhà mình dùng bữa vào
hôm sau. Cò cũng đãi cáo món súp nhưng nó lại đổ súp vào trong một cái
lọ cổ cao, miệng hẹp. Tất nhiên, cáo không thể thưởng thức bữa ăn mà
chỉ có thể liếm láp trên miệng lọ. Đến đây thì cáo đã nhận ra sai lầm
trước đó của mình và đành phải ra về với cái bụng đói.
Bài học rút ra từ truyện ngắn thiếu nhi Cáo và cò hay và ý nghĩa:
Làm điều xấu với người khác thì ắt sẽ nhận lại được chính điều đó.
Chuyện tình bạn đặc biệt
Ở một ngôi làng nọ, có một cậu bé tên Bo sống trong một căn nhà nhỏ
cùng với mẹ của mình. Hàng ngày sau giờ đến lớp, Bo vào rừng nhặt củi
giúp mẹ.
Một hôm, trên đường đi vào rừng, Bo nhìn thấy một chú cún con bị bỏ rơi
bên vệ đường, trông chú rất đáng thương và buồn bã. Thấy chú Cún bị
đói, Bo quyết định mang chú về nhà chăm sóc.
Về đến nhà, Bo nói với mẹ:
– Mẹ ơi, con nhặt được chú cún này. Mẹ cho cún ở nhà với con nha mẹ?
Mẹ nhìn Bo ái ngại:
– Nhà mình chật lại nghèo nữa, làm sao nuôi được nó hả con?
– Không sao ạ, con sẽ nhường phần cơm của mình cho nó và ngủ cùng
với nó mẹ nha!
Thấy Bo thật sự thương chú cún, mẹ cậu cũng không nỡ từ chối. Bà gật
đầu đồng ý. Bo rất vui sướng, ôm chú cún nhỏ và lòng và vuốt ve chú.
Cậu đặt tên cho cún là Mi Lu.
Từ ngày có Mi Lu, đi đâu Bo cũng dẫn chú theo, cả hai trở thành đôi bạn
gắn bó thân thiết với nhau. Có quà bánh gì, Bo đều chia cho Mi Lu một
nửa. Ngoài giờ học, Bo dẫn theo Mi Lu vào rừng kiếm củi. Rồi cậu dắt
chú cún lên đồi chơi đá banh, ném củi và trốn tìm. Tối đến, cả hai cùng
ngủ với nhau trên chiếc giường ọp ẹp và mơ những giấc mơ thật đẹp.
Một ngày nọ, chú cún Mi Lu bị bệnh nên không theo Bo vào rừng nhặt
củi. Hôm đó trời mưa nên đường trơn trượt, trên đường về Bo bị trượt
chân ngã xuống hố. Thấy con lâu quá không về, mẹ Bo vội vã đi tìm cùng
với những người hàng xóm tốt bụng. Cún con cũng tham gia tìm kiếm và
đánh hơi tìm thấy cái hố nơi Bo bị rơi xuống, chú sủa to lên báo hiệu cho
mọi người biết.s
Biết Bo đang ở dưới hố, một người hàng xóm chạy về nhà lấy sợi dây
thừng. Nhờ sợi dây thừng, mọi người kéo được Bo lên khỏi hố. May mắn
là cậu bé chỉ bị trầy xước nhẹ. Bo vui mừng cảm ơn mọi người đã giúp
đỡ mình và ôm chú chó nhỏ vào lòng âu yếm. Từ đó tình bạn của Bo và
Mi Lu ngày càng khăng khít hơn.
Ý nghĩa câu chuyện: Bé hãy biết yêu thương mọi loài vật sống xung
quanh mình nhé. Các con vật cũng có cảm xúc vui buồn như bé vậy. Khi
bé dành cho chúng những tình cảm đặc biệt thì chúng sẽ làm điều tương
tự đối với chúng ta.
Sự tích cầu vồng
Xưa lắm rồi, các màu trên mặt đất bỗng dưng cãi nhau. Màu nào cũng tự
cho rằng mình là tuyệt hảo, quan trọng nhất, hữu ích nhất và được ưa
chuộng nhất.
Màu lục bắt đầu: Dĩ nhiên là tôi quan trọng nhất. Tôi là biểu tượng của sự
sống và niềm hi vọng. Tôi được chọn để tạo thành cỏ cây. Thiếu tôi cảnh
vật sẽ tiêu điều. Hãy nhìn vạn vật xung quanh, các bạn hẳn thấy tôi đúng.
Màu xanh ngắt lời: Bạn chỉ nghĩ đến những gì trên mặt đất, hãy ngước
nhìn trời xanh và dõi ra biển biếc. Từ đáy biển sâu đến chín tầng mây cao,
sự sống tồn tại được đều nhờ vào nước. Trời xanh bao la mang hình ảnh
của sự thanh bình. Nếu không có thanh bình muôn loài ai nấy cũng sẽ xác
xơ.
Màu tím cãi lại: Tôi là màu của sức mạnh. Từ vua quan đến hàng giáo
phẩm đều chọn màu của tôi vì tôi tượng trưng cho quyền uy và thông thái.
Ai ai cũng sẵn sàng lắng nghe và tùng phục.
Màu vàng cười vang: Sao toàn là chuyện nghiêm túc quá thế. Tôi cho
rằng chỉ có tôi mới mang lại niềm vui và sự ấm áp cho đời mà thôi. Này
nhé, mặt trời vàng, mặt trăng vàng, các vì sao vàng, tất cả đem lại sự vui
tươi và nụ cười cho toàn thế giới. Vắng tôi là thiếu hẳn đi niềm hân hoan.
Đến lượt màu cam tự khen: Tôi là màu của sức khỏe, của sự đổi mới. Có
lẽ tôi là một màu quí vì tôi phục vụ mọi nhu cầu của con người. Tôi mang
các sinh tố quan trọng nhất, hãy nhìn các loại trái cây thì biết. Tôi ít khi
có mặt nhưng khi tôi nhuộm bầu trời bình minh hay bầu trời hoàng hôn,
vẻ đẹp mê hồn của tôi khiến không còn ai nhớ đến các bạn nữa.
Màu chàm tiếp lời, giọng nhỏ nhẹ nhưng quyết liệt: Các bạn hãy nghĩ đến
tôi xem nào. Tôi là màu của sự tĩnh lặng. Phải để ý đến tôi vì thiếu tôi,
các bạn sẽ trở nên hời hợt, thiếu sâu sắc. Tôi đại diện cho tâm hồn, ý
tưởng và sự tinh tế. Ai cũng cần tôi để có được một cuộc sống cân bằng
cũng như tạo nên sự khác biệt. Tôi hữu dụng cho lòng tin, những giây
phút trầm tư, an lạc nội tâm.
Đến lúc này màu đỏ không thể kiềm chế được nữa, quát to: Ta đây mới
đích thị là “SẾP”. Ta là máu, là sinh lực. Ta là màu báo nguy, màu của sự
can đảm. Ta là lửa. Ta là màu của đam mê, của tình yêu, của hoa hồng,
của hoa anh túc… Thiếu ta, địa cầu sẽ ảm đạm như mặt trăng kia.
Và rồi các màu lại tiếp tục khoe khoang; mỗi màu tự cho mình mới là
quan trọng thật sự. Cuộc tranh cãi càng lúc càng căng thẳng, bỗng nhiên
một tia chớp xẹt đến, tiếp theo ngay sau là một tiếng sét to. Mưa như thác
đổ xuống các màu khiến chúng phải sát cánh lại để che chở cho nhau.
Mưa nói: Thật là ngốc nếu các bạn mãi chống đối nhau. Các bạn không
biết rằng mỗi màu được tạo ra cho một mục đích rõ ràng sao? Mỗi màu
đều có một tính cách độc nhất và đặc biệt trong thế giới này. Hãy bắt tay
nhau và cùng đến với tôi.
Các màu nghe có lý và làm theo đề nghị của mưa. Chúng đến bắt tay
nhau.
Mưa khuyên tiếp: Từ giờ trở đi, khi nào mưa mỗi bạn hãy nổi lên thành
một cầu vồng trên bầu trời để chứng tỏ các bạn đã chung sống hòa bình.
Cầu vồng là hình ảnh của sự hy vọng và hòa giải.
Chim sẻ kiêu căng
Ở nơi bìa rừng, có một gia đình chim sâu sống rất vui vẻ bên nhau. Gia
đình chim có 3 thành viên là chim bố, chim mẹ và cô bé chim sâu xinh
xắn.
Một hôm chị chim sẻ bay ngang, nhìn thấy chim sâu chị trầm trồ khen
ngợi:
– Ôi chim sâu bé, em thật là dễ thương, bộ lông của em đẹp quá.
Nghe thấy thế, chim sâu thấy rất thích. Cô bé chạy ngay vào nhà soi
gương và tủm tỉm cười.
Từ hôm đó, cô bé chim sâu suốt ngày chỉ lo chải chuốt, không chịu theo
bố mẹ đi tìm thức ăn và làm việc nhà. Cô bé sợ những công việc ấy làm
vấy bẩn bộ lông xinh đẹp của mình. Do được cô bé chăm chút kỹ nên bộ
lông chim sâu ngày càng đẹp và óng mượt hơn.
Vì thế, mỗi khi cô bé chim sâu xuất hiện, các loài chim khác đều xuýt xoa
khen ngợi bộ lông óng mượt ấy. Điều này càng khiến chim sâu kiêu ngạo
và hay lên tiếng chê bai kẻ khác. Đặc biệt là bồ câu, người bạn thân của
cô bé cũng không thoát khỏi những lời chê hợm hĩnh của chim sâu.
– Cậu càng ngày càng xấu thế, sẽ không có ai chơi với cậu đâu.
Nghe bạn chê mình, bồ câu không nói gì mà buồn bã bay đi nơi khác.
Càng ngày chim sâu càng kiêu căng. Do nghĩ rằng bộ lông của mình là
đẹp nhất, nên gặp ai cô bé cũng không ngớt lời dè bỉu. Vì vậy mà dần dần
không còn ai thích chơi với chim sâu nữa. Mỗi lần chim sâu sà xuống ngỏ
ý muốn chơi cùng thì các bạn đều bay đi mất, bỏ mặc nó lại một mình.
Vài lần như thế, chim sâu nhận ra không có bạn sẽ buồn như thế nào. Cô
bé buồn lắm, bay về nhà và kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe.
Sau khi lắng nghe cô bé kể, mẹ chim sâu mới nhỏ nhẹ khuyên rằng:
– Đó là do con đã quá kiêu căng, hết chê bạn này đến chê bạn khác. Ai
cũng có ưu điểm của mình cả, con và các bạn con đều rất đẹp. Con hãy
đến nhà các bạn để xin lỗi đi nhé, nhất là bồ câu – bạn thân của con đấy.
Nghe lời mẹ, chim sâu đã đến nhà từng bạn để xin lỗi. Thấy chim sâu thật
lòng, các bạn cũng không giận nữa. Cả bọn cùng nhau vui vẻ bay lên bầu
trời xanh.
Ý nghĩa câu chuyện: Trong cuộc sống, bé cần có đức tính khiêm tốn. Dù
có xinh đẹp hơn ai, bé cũng không bao giờ được coi thường người khác.
Tính kiêu căng tự phụ sẽ làm cho bạn bè xa cách và không chơi với bé
nữa đấy.
Khỉ và cá sấu
Ngày xưa, có một con khỉ sống trên một cây cao lớn và làm bạn với một
con cá sấu sống ở dòng sông gần đó. Mỗi ngày, con khỉ sẽ hái những quả
táo ngon ở trên cây và đem tặng bạn cá sấu. Nhận được quà từ khỉ, cá sấu
đem về và ăn chung với vợ mình. Vợ của cá sấu là một người rất tham ăn
và muốn ăn cả trái tim của chú khỉ. Nghe mong muốn đó của vợ, cá sấu
rất băn khoăn nhưng vẫn làm theo ý vợ.
Cá sấu đã mời khỉ ngồi trên lưng mình để đưa đi tham quan dòng sông
nhưng thật ra nó có ý định giết khỉ và lấy quả tim khi bơi đến giữa dòng.
Khi khỉ biết được mưu đồ xấu xa của cá sấu, nó đã nhanh trí nói với cá
sấu rằng mình để quả tim ở trên cây. Nếu muốn lấy thì hãy chở nó quay
lại. Cá sấu tin lời, chở khỉ quay trở lại để lấy quả tim. Thế nhưng, khi đến
nơi, khỉ đã thoăn thoắt trèo lên cây và chẳng mấy chốc biến mất. Và thế
là, kế hoạch của cá sấu đã hoàn toàn thất bại.
Ý nghĩa của câu chuyện: Khi gặp tình huống khó khăn, con hãy bình tĩnh
và sử dụng trí thông minh của mình để vượt qua điều đó.
Bàn tay vàng
Ngày xửa ngày xưa, có một người đàn ông tham lam sống ở thị trấn nhỏ
nọ. Người đàn ông này vô cùng giàu và có một niềm say mê đặc biệt với
vàng cùng những thứ lạ mắt. Mặt khác, ông ta cũng rất yêu thương con
gái duy nhất của mình hơn bất cứ điều gì trên đời.
Một ngày nọ, người đàn ông tình cờ gặp một nàng tiên khi mái tóc của
nàng tiên nữ ấy đang mắc kẹt vào một nhánh cây. Không suy nghĩ nhiều,
người đàn ông liền lao đến và giúp đỡ nàng tiên.
Ngay sau đó, lòng tham nổi dậy, ông ta lập tức yêu cầu nàng tiên đáp lại
sự giúp đỡ bằng việc ban cho ông một điều ước. Người đàn ông ước rằng
tất cả những gì ông ta chạm vào đều sẽ hóa thành vàng. Vị tiên nhận lời.
Sau khi có được điều ước, người đàn ông tham lam vội vã về nhà để cho
vợ và con thấy điều kỳ diệu mà mình có được. Khi ông ta vừa đến nhà, cô
con gái yêu chạy ra đón và vô tình chạm vào tay cha. Ngay lập tức, toàn
thân cô hóa thành vàng. Người đàn ông lúc này vô cùng hối tiếc về ước
muốn sai lầm kia và dành quãng đời còn lại để tìm kiếm nàng tiên đã ban
cho mình điều ước đó.
Sóc và Thỏ đi tắm nắng
Một ngày nắng đẹp, chú Sóc đi dạo trên bờ sông và thấy bên kia sông có một
chú Thỏ cũng đang đi dạo chơi.
Sóc tinh nghịch, nhặt một viên sỏi ném về phía Thỏ. Viên sỏi rơi xuống nước
gần nơi Thỏ đứng làm nước bắn lên tung tóe vào mặt và người Thỏ.
Chú Thỏ giận quá, cúi đầu nhặt viên đá ném trả lại bên Sóc. Đá cũng rơi xuống
nước và sóc cũng bị ướt như Thỏ.
Lần này đến lượt Sóc tức giận. Sóc lượm một viên sỏi lớn hơn và ném qua bên
Thỏ. Cứ thế, chú Sóc và chú Thỏ ném qua ném lại tới khi cả hai cùng mệt
nhoài. Sau cùng, Sóc nói với Thỏ:
– Thôi chúng ta đừng ném nhau nữa nhé? Nếu cứ ném như vậy lỡ mà ném vào
đầu hoặc vào trán thì đau lắm đấy !
Thỏ chạy qua cầu và chìa tay ra nói:
– Vậy thì mình làm bạn với nhau nhé! Chúng ta cùng nhau đi tắm nắng và xem
hoa thì vui lắm bạn nhỉ?
Chú Sóc và chú Thỏ cầm tay nhau vừa đi,vừa hát thật là vui ghế.
Hổ và Cóc thi tài
Ngày xưa, các loài vật đều biết nói và hiểu tiếng của nhau. Chúng cùng sống
với nhau trong một ngôi rừng và rất yêu thương nhau. Cùng sống trong một
khu rừng có một con Hổ rất hung ác. Hổ thường hay bắt nạt các con vật khác
nên các con vật vừa ghét vừa sợ Hổ xám. Một hôm, Hổ đi kiếm mồi mãi mà
không được, nó vừa đói, vừa mệt, nó nằm im để tiếp tục rình mối. Bỗng Hổ
nhìn thấy một chú Cóc xanh ngồi chồm hổm ở bờ suối. Hổ nhìn Cóc chầm
chầm và quát to: Cóc kia, tao sẽ ăn thịt mày! Nghe Hổ quát, Cóc rất lo sợ
nhưng cố giữ bình tĩnh và Cóc nghĩ ra một mẹo. Cóc liền nói: Anh đừng cậy to
lớn mà bắt nạt tôi, có giỏi anh hãy thi tài với tôi xem ai hơn nào. Nghe Cóc nói
vậy, Hổ tức quá, nó gầm lên: Được, nếu mày muốn thì thi, nếu mày thua tao sẽ
ăn thịt mày ngay lập tức! Cóc nói: Bây giờ tôi và anh thi nhảy qua suối, ai nhảy
qua trước thì người đó sẽ thắng cuộc. Nghe Cóc nói vậy, Hổ bằng lòng ngay,
nó bảo: Mày bé tao cho mày nhảy trước. Cóc vội đáp: không anh lớn hơn anh
cứ nhảy trước đi, em bé em sẽ nhảy sau. Hổ đồng ý và nó vươn người lao vút
qua bờ suối bên kia. Nhưng lạ thay, vừa mới đến nơi Hổ đã thấy Cóc ngồi phía
trước, giương đôi mắt lồi nhìn nó và cười. Hổ vừa tức, vừa xấu hổ vì thua cuộc,
nó gầm lên và chạy biến vào rừng. Thế là Cóc thoát chết, nó sung sướng vui
đùa cùng các bạn. Các cháu thử đoán xem: Cóc đã làm thế nào để nhảy sang
được bờ bên kia trước Hổ?
Khỉ con biết vâng lời
Một buổi sáng, Khỉ mẹ dặn Khỉ con xuống núi đi hái trái cây. Khỉ con mang
giỏ trên lưng, rong chơi trên đường đi và quên mất lời mẹ dặn. Khỉ con thấy
chó Thỏ đang đuổi bắt Chuồn Chuồn. Khỉ con cũng muốn rong chơi nên cùng
Thỏ chạy đuổi theo Chuồn Chuồn.
Đến chiều về tới nhà, Khỉ con không mang được trái cây nào về nhà cho mẹ cả.
Mẹ buồn lắm, mẹ nói với Khỉ con:
– Mẹ thấy buồn khi con không nghe lời mẹ dặn. Bây giờ trong nhà không có
cái gì ăn cả là tại vì con mải chơi, không đi tìm trái cây.
Khỉ con biết lỗi, cúi đầu xin lỗi me. Mẹ cõng Khỉ con trên lưng đi tìm trái cây
ăn cho bữa tối.Một hôm, mẹ bị trượt chân ngã, đau quá không đi kiếm ăn được.
Mẹ nói với Khỉ con:
– Mẹ bị đau chân,đi không được. Con tự mình đi kiếm trái cây để ăn nhé!
Khỉ con nghe lời mẹ dặn, mang giỏ trên lưng và chạy xuống núi đi tìm trái cây.
Trên đường đi, Khỉ con thấy bắp bèn bẻ bắp, thấy chuối bèn bẻ chuối và khi
thấy Thỏ con đang đuổi bắt Chuồn Chuồn, Khỉ bèn tự nhủ: “Mình không nên
ham chơi, về nhà kẻo mẹ mong”.
Và thế là Khỉ con đi về nhà. Mẹ thấy Khỉ con về với thật nhiều trái cây thì
mừng lắm. Mẹ khen:
– Khỉ con biết nghe lời mẹ, thật là đáng yêu!
Nàng công chúa và hạt đậu
Ngày xưa, có một hoàng tử muốn cưới một nàng công chúa, nhưng công chúa
phải cho ra công chúa, phải hoàn thiện toàn mỹ. Hoàng tử bèn chu du khắp
thiên hạ để kén vợ. Công chúa thì chẳng thiếu gì, nhưng nàng nào cũng có vài
nhược điểm hoặc tật xấu. Thế là một ngày kia, hoàng tử đành buồn rầu trở về
nhà.
Đến tối, nổi lên một cơn giông tố kinh khủng. Mưa ào ào như xối. Có tiếng gõ
cửa lâu đài. Lão vương thân chinh ra mở cửa.
Bên ngoài là một nàng công chúa, nhưng mưa gió đã làm cho nàng tiều tụy quá
thể. Đầu tóc, quần áo nàng võng những nước và còn nhỏ giọt từ mũi xuống
giầy nàng. Nàng tự giới thiệu nàng là công chúa toàn thiện toàn mỹ mà hoàng
tử đang chờ đợi. Hoàng hậu nghĩ thầm: “Được, cứ để xem xem!” . Rồi hoàng
hậu vào buồng ngủ thắp đèn lên và nhét một hạt đậu xuống dưới đệm giường.
Sau đó ngài đặt hai mươi cái đệm chồng lên trên cái đệm đã đặt trước. Đấy
chính là cái giường dành cho công chúa.
Sáng ra người ta hỏi thăm đêm qua nàng ngủ có yên giấc không. Nàng đáp :
– Suốt đêm tôi không chợp mắt, vì nằm phải vật gì răn rắn, thâm tím cả mình
mẩy.
Hoàng hậu bèn phán :
– Công chúa ra công chúa thật! Đây chính là nàng công chúa toàn thiện toàn
mỹ, nằm trên hai mươi lần đệm nàng vẫn thấy đau vì một hạt đậu.
Hoàng tử cưới nàng làm vợ và hạt đậu được bày trong một phòng triển lãm,
đến giờ vẫn vào xem được, vì chưa có ai lấy đi cả.
Chuyện tôi kể đến đây là hết và tôi xin cam đoan với các bạn là chuyện có thật
đấy.
Sự tích hoa chua me đất
Ngày nào cũng phải ăn một thứ cỏ ba lá và gặm nhấm mãi vỏ cây hồ đào, Thỏ
Côxôi chán ngấy lên rồi. Nó bèn mò vào vườn bắp cải mới trồng của một bác
nông dân. Nhiều bắp cải non đã bị thỏ xơi gọn. Bỗng bác nông dân xuất hiện.
Bác khoát tay nói:
– Côxôi ơi! (bác nông dân bảo con thỏ đã ăn no bụng và lúc này đang chùi
mép)
– Ta và mi chưa có giao kèo gì với nhau cả. Ta trồng bắp cải đâu phải cho mi.
Nếu như mi cứ ăn mãi như vậy thì ta sẽ trắng tay, mùa thu lấy gì mà làm dưa?
– Làm dưa ư? (Thỏ ngạc nhiên)
– Cải bắp cũng làm dưa được sao? Hẳn là phải ngon lắm nhỉ?
– Bây giờ chưa phải thời kỳ làm dưa. Tốt nhất mi đừng có đụng tới vườn rau
của ta nữa, mùa đông tới, mi hãy lại đây, ta sẽ cho ăn dưa bắp cải.
Thỏ hứa là sẽ không phá vườn rau. Mùa hè, nói chung nó ít phải lo lắng, vì cỏ
ba lá ngoài đồng rất sẵn, còn cỏ trên các cánh đồng cũng không hiếm. Nghĩ vậy,
thỏ vẫy vẫy cái đuôi ngắn tũn một cách sung sướng.
Thế rồi mùa đông tới, thỏ tìm gặp lại bác nông dân để xin bắp cải muối dưa và
đã được bác chiêu đãi một bữa luý tuý. Từ đó thành lệ, ngày nào thỏ cũng được
ăn dưa bắp cải. Nhưng mới tới lễ Giáng sinh, toàn bộ số bắp cải muối trong
thùng đã hết nhẵn, thế là mùa đông chưa qua, mà thức ăn trong nhà đã chẳng
còn gì.
Thấm thoắt đã sang mùa xuân. Bác nông dân bảo thỏ:
– Thỏ ơi, ruộng nhà anh rộng hơn ruộng nhà tôi, vậy nên trồng bắp cải đi.
– Nhưng tôi không có cải giống (Thỏ buồn rầu đáp)
– Đến Riga mà mua. Mùa xuân nào tôi chẳng mua giống ở đó.
Bác nông dân tìm cách thoát khỏi thỏ. Thỏ kiếm đâu ra tiền để mua vé tàu?
Nhưng chú thỏ này của chúng ta không đến nỗi ngốc nghếch, mặc dù đôi tai
của nói ngắn hơn so với đôi tai của đồng loại. Nó hăm hở đứng ở nhà ga để chờ
tàu và nó thấy bất kỳ ai đến nhà ga cũng đều bỏ tiền ra mua vé.
– Các bác định làm gì với những chiếc vé này? (Nó hỏi)
– Chúng tôi đến Riga (mọi người đáp)
– Thế lên tàu không có vé, được chứ? (Thỏ hồi hộp)
– Không thể được.
Thật chả ra sao! Đành phải quay về thôi, không cần đến Riga, không cần mua
bắp cải giống nữa. Nó ngồi xuống bên đường và lau nước mắt. Bỗng có tiếng
thét kinh hoàng vang trên đầu nó: “Chó săn đấy!” Thỏ thấy lạnh toát ở chỗ đuôi,
toan trốn chạy, song nó lại đứng ngây ra ở bên cột đèn. Và cũng thật lạ thay.
Không phải là chó săn mà là những ngôi nhà nhỏ di động trên các bánh xe tiến
về phía nhà ga, còn mọi người thì vội vã leo lên đó.
“Họ đến Riga đấy!” (Thỏ ngạc nhiên nghĩ)
– Chúc lên đường may mắn! (Thỏ hét to khi tàu chuyển bánh)
“Gượm đã, mà vì sao ta lại không đến chơi Rừng Thú nhỉ?” – Thỏ nghĩ và
nhảy luôn lên xe hoả, ngồi nghiêm chỉnh như Thượng đế. “Ê, ta muốn đến tận
Riga cơ, đời thỏ của ta không còn gì hơn thế”.
Và thế là thở cảm thấy vô cùng thú vị khi được ngồi trên tàu hoả, quên luôn cả
ý định xuống chơi Rừng Thú. Còn đoàn tàu thì cứ từ từ tiến về phía nhà ga.
Tới nhà ga, Thỏ vội vã tìm quầy bán cây giống.
– Anh bạn trẻ cần gì? (Người bán hàng hỏi một cách lịch sự)
– Tôi cần cây bắp cải giống (Thỏ nhỏ nhẹ đáp)
– Ở đây nhiều thứ cải giống lắm. Tôi có thể giới thiệu để anh mua cải bắp, súp
lơ, cà rốt. Anh bạn trẻ muốn cà rốt nhé? Mùa hè có thể ăn lá, mùa đông thì gặm
lõi bắp cải được đấy.
– Chị không có bắp cải giống nào khác nữa à? (Thỏ dè dặt hỏi)
– Không (Người bán hàng khoát tay)
– Tôi cần bắp cải muối dưa (Thỏ không giấu diếm nữa)
– Anh cần bắp cải muối dưa ư? (người bán hàng thốt lên với một giọng dễ
nghe)
– Thứ đó chúng tôi vẫn thường cho không.
Vừa nói chị ta vừa lục trong túi giấy số bắp cải còn sót đưa cho thỏ và dặn
thêm
– Đưa về trồng, đợi đến Lễ Giáng sinh sẽ có dưa chua ăn.
Thỏ hí hửng trở về nhà. Nó đem trồng bắp cải ngay trên khu đất đồi ẩm ướt rồi
tự ngồi canh gác để muông thú khỏi đến phá phách. Vợ thỏ cùng với lũ con
suốt từ sáng đến tối ra sức tưới tắm cho bắp cải. Khi một cây cải ba lá bắt đầu
cuốn, thỏ liền nhổ lên:
– Sói sẽ xé xác ta, nếu đây không phải là bắp cải muối dưa thật sự (Thỏ vừa nói
vừa thong thả nhấm chiếc lá nhỏ xíu)
Giờ thì cả nhà thỏ không rời mắt khỏi vườn bắp cải, suốt mùa hè chúng được
mặc sức thưởng thức cải muối dưa và luôn tấm tắc khen ngon.
Thỏ ta rất dương dương tự đắc. Nó mời từng người một tới nhà ăn cải bắp muối
dưa và luôn mồm kể chuyện nó đã đến Riga mà không mua vé như thế nào.
Từ đó, cây bắp cải của thỏ được mang cái tên là Hoa Chua Me Đất còn những
hành khách đi tàu không chịu mua vé, ấy là họ hàng nhà Thỏ.
Chó sói và bảy chú dê con
Ngày xưa ngày xửa, có con dê cái đã già, nó sinh ra bảy con dê con. Ở đời thì
mẹ nào mà chả thương yêu con của mình, dê mẹ cũng vậy, nó vô cùng yêu
thương đàn con nhỏ của mình. Vào một ngày kia, trời nắng đẹp nên dê mẹ
quyết định vào trong rừng sâu để tìm kiếm những thức ăn ngon cho đàn con, nó
gọi cả bảy đứa con của mình lại và dặn dò thật kĩ:
– Các con thân yêu, bây giờ mẹ phải đi vào trong rừng sâu một lúc, các con ở
nhà cần phải cảnh giác với chó sói nhé. Nếu như nó vào được trong nhà thì
chắc chắn nó sẽ ăn thịt hết các con đến mức da hay lông đều không còn đâu.
Con quỷ sứ đó rất giỏi trá hình, tuy nhiên các con cứ để ý nếu thấy cái giọng
nói cứ khản ồ ồ, nhìn thấy mấy cái chân với lông đen sì thì đích thị là nó đấy.
Các con chỉ cần chú ý là nhận ra nó ngay thôi.
Bảy con dê con đều đồng thanh thưa:
– Mẹ yêu dấu, chúng con nhất định sẽ cảnh giác, vì vậy mẹ hãy yên tâm đi vào
rừng nhé!
Dê mẹ vui vẻ kêu be be mấy tiếng rồi cũng yên trí bắt đầu lên đường vào trong
rừng. Nhưng dê mẹ đi chưa được bao lâu thì cửa nhà có người gõ và gọi rất to:
– Ra mở cửa nào, những đứa con yêu dấu của mẹ, mẹ về rồi đây, còn mang
theo rất nhiều quà cho các con này.
Mấy con dê con ở trong nhà nghe thấy ngoài cửa có tiếng gọi khàn ồ ồ thì ngay
lập tức nhận ra được đấy là con chó sói giả dạng mẹ mình. Đám dê con liền đáp
lại:
– Bọn tao sẽ không mở cửa cho mày đâu, mày không phải là mẹ của bọn tao, vì
giọng nói của mẹ tao thanh trong rất dễ thương, còn giọng nói của mày cứ khàn
ồ ồ, mày chính là con chó sói xấu xa rồi.
Vậy là sói ta lại chạy ra chỗ hàng xén, nó mua cục phấn rất to ăn vào để giọng
nói được thanh. Sau đó nó lại trở lại căn nhà của đám dê, nó gõ cửa rồi gọi vào:
– Ra mở cửa nào, những đứa con yêu dấu của mẹ, mẹ về rồi đây, còn mang
theo rất nhiều quà cho các con này.
Khi con sói vịn chân nó lên trên cửa sổ, đám dê con trong nhà liền nhận ra và
lại đồng thanh đáp lại:
– Bọn tao sẽ không mở cửa cho mày đâu, mày không phải là mẹ của bọn tao, vì
chân mẹ bọn tao không có đen sì như chân mày đâu, mày chính là con chó sói
xấu xa rồi.
Lần này chó sói chạy tới chỗ bác thợ hàng bánh mì và nói với bác:
– Này bác thợ, chân tôi không may vấp bị thương rồi, bác có thể làm ơn mà
đắp cho tôi ít bột nhão được không?
Bác thợ hàng bánh mì tốt bụng liền đắp vào chân chó sói ít bột nhão. Xong
xuôi sói ta lại chạy tới chỗ nhà bác thợ xay bột, nó nói với bác thợ:
– Này bác thợ, bác làm ơn hãy rắc cho tôi ít bột trắng lên phần chân đã đắp bột
nhão của tôi được không?
Bác thợ xay bột nhìn nó rồi nghĩ thầm: “Con chó sói này chắc chắn đang định
lừa ai đó đây”. Nghĩ vậy nên bác thợ liền từ chối yêu cầu của nó. Nhưng con
chó sói lại hăm dọa bác:
– Nếu như bác không rắc bột lên cho tôi thì tôi lập tức ăn thịt bác.
Bác thợ xay bột nghe sói nói vậy thì lấy làm sợ hãi lắm, không còn cách nào
khác bác đành phải rắc lên chân của nó phần bột màu trắng nó muốn.
Và con chó sói quỷ sứ ấy lại mon men đến cửa nhà của đàn dê con một lần nữa,
nó gõ cửa rồi gọi to:
– Ra mở cửa nào, những đứa con yêu dấu của mẹ, mẹ về rồi đây, còn mang
theo rất nhiều quà trong rừng cho các con này.
Đám dê con trong nhà liền nói:
– Để cho chúng con xem chân mẹ nào, xem có phải là mẹ thân yêu của chúng
con không?
Chó sói cũng không ngần ngại đặt luôn chân mình lên trên cửa sổ. Khi đám dê
con trong nhà nhìn thấy chân màu trắng thì yên trí nghĩ rằng đúng là mẹ chúng
đã về thật rồi nên mới mở cửa. Không ngờ rằng kẻ tới lại là con chó sói nham
hiểm. Đàn dê con thấy chó sói thì vô cùng hoảng sợ, chúng lập tức chạy toán
loạn tìm chỗ để trốn. Có một con dê chui ngay dưới gầm bàn, và con thứ hai thì
lại chui vào trong gầm giường, đến con thứ ba lại chui vào trong lò, còn con
thứ tư thì lại ẩn nấp ở trong bếp, đến con thứ năm thì nó lập tức chui vào trong
tủ, và con thứ sáu chỉ biết chạy vào phía sau cái chậu giặt quần áo để trốn,
nhưng con thứ bảy lại chui hẳn vào trong chiếc hộp của hồng hồ quả lắc ở trên
tường.
Tuy nhiên chó sói đều có thể tìm ra chỗ trốn của đám dê con. Nó cũng không
mất thời gian lựa chọn, bắt được con nào thì nó lập tức nuốt chửng con ấy, hết
con này đến con khác. May mắn sao chú dê con nhỏ nhất đang nấp ở trong
chiếc đồng hồ quả lắc là sói ta không tìm ra nổi.
Sau khi cơm thèm ăn của mình đã được thỏa mãn, chó sói lúc này mới khệnh
khạng vác theo cái bụng căng trong đi ra ngoài cánh đồng trồng cỏ tươi xanh,
nó tìm lấy một gốc cây cổ thụ có bóng mát để nghỉ ngơi, chỉ một lát là ngủ
thiếp đi.
Không lâu sau đó thì dê mẹ kiếm ăn trong rừng sâu cũng trở về nhà. Nhưng nó
chỉ biết kêu trời một tiếng, cảnh vật xung quanh khiến nó nhìn mà xót hết cả
lòng, cửa nhà thì mở toang, trong nhà bàn ghế đều đổ ngã lổng chổng và ngổn
ngang cả, chậu giặt quần áo cũng vỡ tan tành, còn chăn gối thì vương vãi ở
khắp nơi. Mà dê mẹ tìm kiếm khắp nơi cũng không thấy bóng dáng con dê con
nào.
Dê mẹ cứ thế khản giọng gọi tên của từng đứa, nhưng cũng không thấy con nào
trả lời cả. Nó cứ gọi mãi cho đến tên của con dê út, lúc này nó nghe thấy có
tiếng thưa khe khẽ ở đâu đó:
– Mẹ thân yêu, con đang trốn trong chiếc hộp đồng hồ quả lắc treo ở trên tường
đây!
Dê mẹ lập tức chạy tới để bế con ra khỏi chiếc hộp đồng hồ. Sau đó dê con liền
kể lại cho mẹ mình nghe mọi chuyện xảy ra, việc chó sói đến như thế nào và ăn
thịt các anh của nó ra sao.
Dê mẹ mất con thì than khóc vô cùng thảm thiết, cùng một lúc mà nó mất đi cả
sáu đứa con yêu quý, nó cứ than khóc mãi cho sáu đứa con đáng thương xấu số.
Nó vô cùng đau buồn nhưng vẫn cứ chạy đi tìm con, con dê út cũng chạy theo
phía sau dê mẹ tìm kiếm các anh trai.
Khi hai mẹ con tới được chỗ đồng cỏ thì dê mẹ trông thấy con sói đang phơi
bụng nằm ngủ dưới gốc cây cổ thụ, nó ngủ ngáy đến mức làm rung cả những
cành lá trên cây. Dê mẹ quan sát chăm chú khắp nơi trên người con chó sói,
nhìn thấy bụng của nó căng phè, lại hình như động đậy và phập phồng nữa. Vì
vậy dê mẹ liền nghĩ tới:
– Trời ạ! Không lẽ mấy đứa con của tôi đã bị con sói gian ác nuốt chửng cho
bữa tối mà vẫn còn sống được sao?
Thấy có hy vọng, dê mẹ lập tức sai con dê út của mình chạy về nhà rồi đem kéo
cùng kim chỉ tới. Nhân lúc chó sói ngủ say như chết, dê mẹ liền rạch bụng của
nó ra, khi dê mẹ rạch chưa hết nhát kéo đầu tiên thì đã có một con dê con thò
đầu ra ngoài. Dê mẹ tiếp tục rạch bụng chó sói và sáu con dê con cứ nối đuôi
nhau mà nhảy ra bên ngoài, tất cả đều còn sống, cũng không có một chút xây
xước nào. Bởi vì con chó sói quá háu ăn, khi bắt được đám dê con nó cứ thế
nuốt chửng chứ chẳng kịp nhai cái nào. Điều này làm cho dê mẹ vô cùng mừng
rỡ.
Cả đám dê con thấy mẹ thì mừng lắm, chúng vây quanh ôm hôn rồi vuốt ve mẹ
của mình, cứ thế rồi lại nhảy tung tăng ăn mừng. Dê mẹ lại bảo với đàn con của
mình:
– Bây giờ mấy con hãy nghe lời mẹ, chạy đi tìm đến đây những viên đá to nhất,
mẹ sẽ nhét vào trong bụng con quái vật xấu xa độc ác này nhân lúc nó vẫn còn
ngủ say.
Bảy con dê con lập tức vâng lời, chạy đi tha những viên đá rất to về. Và dê mẹ
nhét tất cả chỗ đá con mình kiếm được vào trong bụng của chó sói. Nó cũng
không quên dùng kim chỉ khâu phần bụng chó sói mình rạch khi nãy. Dê mẹ
nhanh tay đến mức chó sói ngủ say không hề hay biết, cũng chẳng cựa mình
lấy một cái.
Và khi chó sói đã ngủ được một giấc đẫy, nó liền thức dậy. Hiện tại thì nó cảm
thấy cổ họng nó khát khô hết cả rồi, bởi vì trong bụng nó lúc này đã bị nhét đầy
đá. Vì vậy nó liền đi tìm suối để uống nước. Khi nó nhổm dậy, chỉ nhúc nhích
có một chút thì đống đá trong bụng cứ đè lên nhau rồi tạo ra những tiếng lạo
xạo khó hiểu. Bấy giờ thì chó sói mới giật mình kêu lên:
– Cái gì đang lạo xạo lộn xộn mà chạy ở trong bụng của ta thế nhỉ? Ta tưởng
trong đó là sáu con dê non chứ nhỉ? Sao bây giờ bụng ta lại chứa toàn những đá
hòn thế này?
Khi nó khệ nệ vác được cái bụng của mình ra đến bờ xuống, nhưng khi vừa cúi
xuống để uống nước thì đống đá trong bụng nặng đến mức kéo nó ngã luôn
xuống suối. Bởi vì đá quá nặng nên nó chết đuối ngay, cũng không có cơ hội
kêu một tiếng.
Lúc đó bảy con dê con trông thấy thì chạy tới và reo lên ầm ĩ:
– Con chó sói gian ác đã chết rồi! Con chó sói gian ác đã chết rồi!
Và chúng cùng với dê mẹ vui sướng nhảy múa khắp bên bờ suối.
Ba chú heo con
Ngày xưa có 1 bà mẹ heo sinh được ba chú heo con. Ba chú heo hay ăn nên lớn
rất nhanh, khi thấy những đứa con của mình cũng đã lớn, bà mẹ heo mới nói
với 3 chú heo con rằng:
“Các con giờ cũng đã lớn cả rồi, không còn bé bỏng như ngày xưa nữa. Giờ
cũng là lúc ta cho các con ra đi và các con phải tự xây cho mỗi đứa một căn
nhà. Nhưng các con phải cẩn thận, đừng để gặp chó sói mà nó bắt ăn thịt”
Ba chú heo con bắt đầu lên đường, các chú tự bảo với nhau rằng: “3 anh em
chúng ta phải cẩn thận, đừng để chó Sói bắt ăn thịt nhé”.
Đi được một đoạn đường thì 3 chú heo gặp một bác nông dân đang vác trên
mình một bó rơm to. Ba chú heo đứng lại chào bác nông dân, Chú heo cả nói
với bác: “Bác nông dân ơi, bác cho cháu bó rơm này nhé, cháu sẽ tự làm cho
mình một ngôi nhà bằng rơm”.
Bác nông dân vui vẻ trả lời: “Cháu định làm một ngôi nhà bằng rơm thật sao
cậu bé, được thôi ta cho cháu cả bó rơm này đó”.
Chú heo cả vui mừng lấy số rơm mà bác nông dân cho và dựng một ngôi nhà
bằng rơm. Dựng xong chú nói: “Giờ ta đã có một ngôi nhà bằng rơm để ở, chó
sói không bao giờ bắt được ta để ăn thịt nữa”
Chú heo thứ 2 nói: “Em sẽ tự mình làm một ngôi nhà chắc chắn hơn ngôi nhà
bằng rơm của anh”
Chú heo út nói: “Em cũng vậy, ngôi nhà bằng rơm của anh rất mong manh,
không thể chống lại được gió lớn, em cũng sẽ làm cho mình một ngôi nhà chắc
chắn”
Chú heo thứ 2 và chú heo út tiếp tục lên đường còn chú heo cả thì ở lại với ngôi
nhà bằng rơm vừa làm được. Đi được một đoạn đường thì 2 chú heo gặp một
bác tiều...
Sư tử và chú chuột nhắt
Truyện ngắn thiếu nhi Sư tử và chuột mở đầu bằng hình ảnh chúa tể sơn
lâm đang chợp mắt dưới tán cây xanh mát. Bỗng từ đâu một chú chuột
nhắt xuất hiện làm phiền giấc ngủ sư tử. Sư tử thức giấc và khá tức giận,
lập tức vồ ngay lấy chuột nhắt. Chuột bèn van xin sư tử tha chết:
– Xin ngài đừng ăn thịt tôi! Nếu thả tôi ra, một ngày nào đó tôi nhất định
sẽ trả ơn ngài.
Sư tử cười nhạo rồi tha cho chuột đi.
Thế rồi một ngày, sư tử chẳng may lọt vào bẫy của những thợ săn. Dù cố
vùng vẫy cách mấy nó cũng không sao thoát khỏi tấm lưới quái ác. Cùng
lúc ấy, chú chuột vô tình đi ngang và nhận ra vị ân nhân của mình. Chuột
nhanh chóng gặm rách tấm lưới. Nhờ vậy mà chúa sơn lâm đã thoát nạn.
Sau đó, cả hai nhanh tức tốc chạy vào rừng sâu.
Bài học rút ra từ truyện ngắn thiếu nhi hay Sư tử và chú chuột nhắt:
Làm việc tốt thì không bao giờ thiệt.
Cáo và cò
Truyện ngắn thiếu nhi ngụ ngôn hay và ý nghĩa này đã đi cùng bao thế hệ,
giờ đến lúc bạn có thể kể lại cho con mình.
Truyện ngắn thiếu nhi hay này kể rằng, một ngày nọ, một con cáo ích kỷ
mời cò đến nhà ăn tối, cò vui mừng nhận lời ngay. Đến nhà cáo, cò gõ
cửa bằng chiếc mỏ dài của mình. Cáo ra đón và đưa cò đến bàn ăn. Lúc
này, cò khá ngạc nhiên vì trước mặt mình là một cái đĩa chứa đầy súp.
Trong khi cò chẳng thể nào ăn súp trong đĩa với cái mỏ dài của mình thì
cáo đang dùng bữa rất ngon lành. Đến cuối bữa, đĩa thức ăn của cò vẫn
còn nguyên vẹn.
Cò buồn bã ra về và để đáp lễ, cò mời cáo đến nhà mình dùng bữa vào
hôm sau. Cò cũng đãi cáo món súp nhưng nó lại đổ súp vào trong một cái
lọ cổ cao, miệng hẹp. Tất nhiên, cáo không thể thưởng thức bữa ăn mà
chỉ có thể liếm láp trên miệng lọ. Đến đây thì cáo đã nhận ra sai lầm
trước đó của mình và đành phải ra về với cái bụng đói.
Bài học rút ra từ truyện ngắn thiếu nhi Cáo và cò hay và ý nghĩa:
Làm điều xấu với người khác thì ắt sẽ nhận lại được chính điều đó.
Chuyện tình bạn đặc biệt
Ở một ngôi làng nọ, có một cậu bé tên Bo sống trong một căn nhà nhỏ
cùng với mẹ của mình. Hàng ngày sau giờ đến lớp, Bo vào rừng nhặt củi
giúp mẹ.
Một hôm, trên đường đi vào rừng, Bo nhìn thấy một chú cún con bị bỏ rơi
bên vệ đường, trông chú rất đáng thương và buồn bã. Thấy chú Cún bị
đói, Bo quyết định mang chú về nhà chăm sóc.
Về đến nhà, Bo nói với mẹ:
– Mẹ ơi, con nhặt được chú cún này. Mẹ cho cún ở nhà với con nha mẹ?
Mẹ nhìn Bo ái ngại:
– Nhà mình chật lại nghèo nữa, làm sao nuôi được nó hả con?
– Không sao ạ, con sẽ nhường phần cơm của mình cho nó và ngủ cùng
với nó mẹ nha!
Thấy Bo thật sự thương chú cún, mẹ cậu cũng không nỡ từ chối. Bà gật
đầu đồng ý. Bo rất vui sướng, ôm chú cún nhỏ và lòng và vuốt ve chú.
Cậu đặt tên cho cún là Mi Lu.
Từ ngày có Mi Lu, đi đâu Bo cũng dẫn chú theo, cả hai trở thành đôi bạn
gắn bó thân thiết với nhau. Có quà bánh gì, Bo đều chia cho Mi Lu một
nửa. Ngoài giờ học, Bo dẫn theo Mi Lu vào rừng kiếm củi. Rồi cậu dắt
chú cún lên đồi chơi đá banh, ném củi và trốn tìm. Tối đến, cả hai cùng
ngủ với nhau trên chiếc giường ọp ẹp và mơ những giấc mơ thật đẹp.
Một ngày nọ, chú cún Mi Lu bị bệnh nên không theo Bo vào rừng nhặt
củi. Hôm đó trời mưa nên đường trơn trượt, trên đường về Bo bị trượt
chân ngã xuống hố. Thấy con lâu quá không về, mẹ Bo vội vã đi tìm cùng
với những người hàng xóm tốt bụng. Cún con cũng tham gia tìm kiếm và
đánh hơi tìm thấy cái hố nơi Bo bị rơi xuống, chú sủa to lên báo hiệu cho
mọi người biết.s
Biết Bo đang ở dưới hố, một người hàng xóm chạy về nhà lấy sợi dây
thừng. Nhờ sợi dây thừng, mọi người kéo được Bo lên khỏi hố. May mắn
là cậu bé chỉ bị trầy xước nhẹ. Bo vui mừng cảm ơn mọi người đã giúp
đỡ mình và ôm chú chó nhỏ vào lòng âu yếm. Từ đó tình bạn của Bo và
Mi Lu ngày càng khăng khít hơn.
Ý nghĩa câu chuyện: Bé hãy biết yêu thương mọi loài vật sống xung
quanh mình nhé. Các con vật cũng có cảm xúc vui buồn như bé vậy. Khi
bé dành cho chúng những tình cảm đặc biệt thì chúng sẽ làm điều tương
tự đối với chúng ta.
Sự tích cầu vồng
Xưa lắm rồi, các màu trên mặt đất bỗng dưng cãi nhau. Màu nào cũng tự
cho rằng mình là tuyệt hảo, quan trọng nhất, hữu ích nhất và được ưa
chuộng nhất.
Màu lục bắt đầu: Dĩ nhiên là tôi quan trọng nhất. Tôi là biểu tượng của sự
sống và niềm hi vọng. Tôi được chọn để tạo thành cỏ cây. Thiếu tôi cảnh
vật sẽ tiêu điều. Hãy nhìn vạn vật xung quanh, các bạn hẳn thấy tôi đúng.
Màu xanh ngắt lời: Bạn chỉ nghĩ đến những gì trên mặt đất, hãy ngước
nhìn trời xanh và dõi ra biển biếc. Từ đáy biển sâu đến chín tầng mây cao,
sự sống tồn tại được đều nhờ vào nước. Trời xanh bao la mang hình ảnh
của sự thanh bình. Nếu không có thanh bình muôn loài ai nấy cũng sẽ xác
xơ.
Màu tím cãi lại: Tôi là màu của sức mạnh. Từ vua quan đến hàng giáo
phẩm đều chọn màu của tôi vì tôi tượng trưng cho quyền uy và thông thái.
Ai ai cũng sẵn sàng lắng nghe và tùng phục.
Màu vàng cười vang: Sao toàn là chuyện nghiêm túc quá thế. Tôi cho
rằng chỉ có tôi mới mang lại niềm vui và sự ấm áp cho đời mà thôi. Này
nhé, mặt trời vàng, mặt trăng vàng, các vì sao vàng, tất cả đem lại sự vui
tươi và nụ cười cho toàn thế giới. Vắng tôi là thiếu hẳn đi niềm hân hoan.
Đến lượt màu cam tự khen: Tôi là màu của sức khỏe, của sự đổi mới. Có
lẽ tôi là một màu quí vì tôi phục vụ mọi nhu cầu của con người. Tôi mang
các sinh tố quan trọng nhất, hãy nhìn các loại trái cây thì biết. Tôi ít khi
có mặt nhưng khi tôi nhuộm bầu trời bình minh hay bầu trời hoàng hôn,
vẻ đẹp mê hồn của tôi khiến không còn ai nhớ đến các bạn nữa.
Màu chàm tiếp lời, giọng nhỏ nhẹ nhưng quyết liệt: Các bạn hãy nghĩ đến
tôi xem nào. Tôi là màu của sự tĩnh lặng. Phải để ý đến tôi vì thiếu tôi,
các bạn sẽ trở nên hời hợt, thiếu sâu sắc. Tôi đại diện cho tâm hồn, ý
tưởng và sự tinh tế. Ai cũng cần tôi để có được một cuộc sống cân bằng
cũng như tạo nên sự khác biệt. Tôi hữu dụng cho lòng tin, những giây
phút trầm tư, an lạc nội tâm.
Đến lúc này màu đỏ không thể kiềm chế được nữa, quát to: Ta đây mới
đích thị là “SẾP”. Ta là máu, là sinh lực. Ta là màu báo nguy, màu của sự
can đảm. Ta là lửa. Ta là màu của đam mê, của tình yêu, của hoa hồng,
của hoa anh túc… Thiếu ta, địa cầu sẽ ảm đạm như mặt trăng kia.
Và rồi các màu lại tiếp tục khoe khoang; mỗi màu tự cho mình mới là
quan trọng thật sự. Cuộc tranh cãi càng lúc càng căng thẳng, bỗng nhiên
một tia chớp xẹt đến, tiếp theo ngay sau là một tiếng sét to. Mưa như thác
đổ xuống các màu khiến chúng phải sát cánh lại để che chở cho nhau.
Mưa nói: Thật là ngốc nếu các bạn mãi chống đối nhau. Các bạn không
biết rằng mỗi màu được tạo ra cho một mục đích rõ ràng sao? Mỗi màu
đều có một tính cách độc nhất và đặc biệt trong thế giới này. Hãy bắt tay
nhau và cùng đến với tôi.
Các màu nghe có lý và làm theo đề nghị của mưa. Chúng đến bắt tay
nhau.
Mưa khuyên tiếp: Từ giờ trở đi, khi nào mưa mỗi bạn hãy nổi lên thành
một cầu vồng trên bầu trời để chứng tỏ các bạn đã chung sống hòa bình.
Cầu vồng là hình ảnh của sự hy vọng và hòa giải.
Chim sẻ kiêu căng
Ở nơi bìa rừng, có một gia đình chim sâu sống rất vui vẻ bên nhau. Gia
đình chim có 3 thành viên là chim bố, chim mẹ và cô bé chim sâu xinh
xắn.
Một hôm chị chim sẻ bay ngang, nhìn thấy chim sâu chị trầm trồ khen
ngợi:
– Ôi chim sâu bé, em thật là dễ thương, bộ lông của em đẹp quá.
Nghe thấy thế, chim sâu thấy rất thích. Cô bé chạy ngay vào nhà soi
gương và tủm tỉm cười.
Từ hôm đó, cô bé chim sâu suốt ngày chỉ lo chải chuốt, không chịu theo
bố mẹ đi tìm thức ăn và làm việc nhà. Cô bé sợ những công việc ấy làm
vấy bẩn bộ lông xinh đẹp của mình. Do được cô bé chăm chút kỹ nên bộ
lông chim sâu ngày càng đẹp và óng mượt hơn.
Vì thế, mỗi khi cô bé chim sâu xuất hiện, các loài chim khác đều xuýt xoa
khen ngợi bộ lông óng mượt ấy. Điều này càng khiến chim sâu kiêu ngạo
và hay lên tiếng chê bai kẻ khác. Đặc biệt là bồ câu, người bạn thân của
cô bé cũng không thoát khỏi những lời chê hợm hĩnh của chim sâu.
– Cậu càng ngày càng xấu thế, sẽ không có ai chơi với cậu đâu.
Nghe bạn chê mình, bồ câu không nói gì mà buồn bã bay đi nơi khác.
Càng ngày chim sâu càng kiêu căng. Do nghĩ rằng bộ lông của mình là
đẹp nhất, nên gặp ai cô bé cũng không ngớt lời dè bỉu. Vì vậy mà dần dần
không còn ai thích chơi với chim sâu nữa. Mỗi lần chim sâu sà xuống ngỏ
ý muốn chơi cùng thì các bạn đều bay đi mất, bỏ mặc nó lại một mình.
Vài lần như thế, chim sâu nhận ra không có bạn sẽ buồn như thế nào. Cô
bé buồn lắm, bay về nhà và kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe.
Sau khi lắng nghe cô bé kể, mẹ chim sâu mới nhỏ nhẹ khuyên rằng:
– Đó là do con đã quá kiêu căng, hết chê bạn này đến chê bạn khác. Ai
cũng có ưu điểm của mình cả, con và các bạn con đều rất đẹp. Con hãy
đến nhà các bạn để xin lỗi đi nhé, nhất là bồ câu – bạn thân của con đấy.
Nghe lời mẹ, chim sâu đã đến nhà từng bạn để xin lỗi. Thấy chim sâu thật
lòng, các bạn cũng không giận nữa. Cả bọn cùng nhau vui vẻ bay lên bầu
trời xanh.
Ý nghĩa câu chuyện: Trong cuộc sống, bé cần có đức tính khiêm tốn. Dù
có xinh đẹp hơn ai, bé cũng không bao giờ được coi thường người khác.
Tính kiêu căng tự phụ sẽ làm cho bạn bè xa cách và không chơi với bé
nữa đấy.
Khỉ và cá sấu
Ngày xưa, có một con khỉ sống trên một cây cao lớn và làm bạn với một
con cá sấu sống ở dòng sông gần đó. Mỗi ngày, con khỉ sẽ hái những quả
táo ngon ở trên cây và đem tặng bạn cá sấu. Nhận được quà từ khỉ, cá sấu
đem về và ăn chung với vợ mình. Vợ của cá sấu là một người rất tham ăn
và muốn ăn cả trái tim của chú khỉ. Nghe mong muốn đó của vợ, cá sấu
rất băn khoăn nhưng vẫn làm theo ý vợ.
Cá sấu đã mời khỉ ngồi trên lưng mình để đưa đi tham quan dòng sông
nhưng thật ra nó có ý định giết khỉ và lấy quả tim khi bơi đến giữa dòng.
Khi khỉ biết được mưu đồ xấu xa của cá sấu, nó đã nhanh trí nói với cá
sấu rằng mình để quả tim ở trên cây. Nếu muốn lấy thì hãy chở nó quay
lại. Cá sấu tin lời, chở khỉ quay trở lại để lấy quả tim. Thế nhưng, khi đến
nơi, khỉ đã thoăn thoắt trèo lên cây và chẳng mấy chốc biến mất. Và thế
là, kế hoạch của cá sấu đã hoàn toàn thất bại.
Ý nghĩa của câu chuyện: Khi gặp tình huống khó khăn, con hãy bình tĩnh
và sử dụng trí thông minh của mình để vượt qua điều đó.
Bàn tay vàng
Ngày xửa ngày xưa, có một người đàn ông tham lam sống ở thị trấn nhỏ
nọ. Người đàn ông này vô cùng giàu và có một niềm say mê đặc biệt với
vàng cùng những thứ lạ mắt. Mặt khác, ông ta cũng rất yêu thương con
gái duy nhất của mình hơn bất cứ điều gì trên đời.
Một ngày nọ, người đàn ông tình cờ gặp một nàng tiên khi mái tóc của
nàng tiên nữ ấy đang mắc kẹt vào một nhánh cây. Không suy nghĩ nhiều,
người đàn ông liền lao đến và giúp đỡ nàng tiên.
Ngay sau đó, lòng tham nổi dậy, ông ta lập tức yêu cầu nàng tiên đáp lại
sự giúp đỡ bằng việc ban cho ông một điều ước. Người đàn ông ước rằng
tất cả những gì ông ta chạm vào đều sẽ hóa thành vàng. Vị tiên nhận lời.
Sau khi có được điều ước, người đàn ông tham lam vội vã về nhà để cho
vợ và con thấy điều kỳ diệu mà mình có được. Khi ông ta vừa đến nhà, cô
con gái yêu chạy ra đón và vô tình chạm vào tay cha. Ngay lập tức, toàn
thân cô hóa thành vàng. Người đàn ông lúc này vô cùng hối tiếc về ước
muốn sai lầm kia và dành quãng đời còn lại để tìm kiếm nàng tiên đã ban
cho mình điều ước đó.
Sóc và Thỏ đi tắm nắng
Một ngày nắng đẹp, chú Sóc đi dạo trên bờ sông và thấy bên kia sông có một
chú Thỏ cũng đang đi dạo chơi.
Sóc tinh nghịch, nhặt một viên sỏi ném về phía Thỏ. Viên sỏi rơi xuống nước
gần nơi Thỏ đứng làm nước bắn lên tung tóe vào mặt và người Thỏ.
Chú Thỏ giận quá, cúi đầu nhặt viên đá ném trả lại bên Sóc. Đá cũng rơi xuống
nước và sóc cũng bị ướt như Thỏ.
Lần này đến lượt Sóc tức giận. Sóc lượm một viên sỏi lớn hơn và ném qua bên
Thỏ. Cứ thế, chú Sóc và chú Thỏ ném qua ném lại tới khi cả hai cùng mệt
nhoài. Sau cùng, Sóc nói với Thỏ:
– Thôi chúng ta đừng ném nhau nữa nhé? Nếu cứ ném như vậy lỡ mà ném vào
đầu hoặc vào trán thì đau lắm đấy !
Thỏ chạy qua cầu và chìa tay ra nói:
– Vậy thì mình làm bạn với nhau nhé! Chúng ta cùng nhau đi tắm nắng và xem
hoa thì vui lắm bạn nhỉ?
Chú Sóc và chú Thỏ cầm tay nhau vừa đi,vừa hát thật là vui ghế.
Hổ và Cóc thi tài
Ngày xưa, các loài vật đều biết nói và hiểu tiếng của nhau. Chúng cùng sống
với nhau trong một ngôi rừng và rất yêu thương nhau. Cùng sống trong một
khu rừng có một con Hổ rất hung ác. Hổ thường hay bắt nạt các con vật khác
nên các con vật vừa ghét vừa sợ Hổ xám. Một hôm, Hổ đi kiếm mồi mãi mà
không được, nó vừa đói, vừa mệt, nó nằm im để tiếp tục rình mối. Bỗng Hổ
nhìn thấy một chú Cóc xanh ngồi chồm hổm ở bờ suối. Hổ nhìn Cóc chầm
chầm và quát to: Cóc kia, tao sẽ ăn thịt mày! Nghe Hổ quát, Cóc rất lo sợ
nhưng cố giữ bình tĩnh và Cóc nghĩ ra một mẹo. Cóc liền nói: Anh đừng cậy to
lớn mà bắt nạt tôi, có giỏi anh hãy thi tài với tôi xem ai hơn nào. Nghe Cóc nói
vậy, Hổ tức quá, nó gầm lên: Được, nếu mày muốn thì thi, nếu mày thua tao sẽ
ăn thịt mày ngay lập tức! Cóc nói: Bây giờ tôi và anh thi nhảy qua suối, ai nhảy
qua trước thì người đó sẽ thắng cuộc. Nghe Cóc nói vậy, Hổ bằng lòng ngay,
nó bảo: Mày bé tao cho mày nhảy trước. Cóc vội đáp: không anh lớn hơn anh
cứ nhảy trước đi, em bé em sẽ nhảy sau. Hổ đồng ý và nó vươn người lao vút
qua bờ suối bên kia. Nhưng lạ thay, vừa mới đến nơi Hổ đã thấy Cóc ngồi phía
trước, giương đôi mắt lồi nhìn nó và cười. Hổ vừa tức, vừa xấu hổ vì thua cuộc,
nó gầm lên và chạy biến vào rừng. Thế là Cóc thoát chết, nó sung sướng vui
đùa cùng các bạn. Các cháu thử đoán xem: Cóc đã làm thế nào để nhảy sang
được bờ bên kia trước Hổ?
Khỉ con biết vâng lời
Một buổi sáng, Khỉ mẹ dặn Khỉ con xuống núi đi hái trái cây. Khỉ con mang
giỏ trên lưng, rong chơi trên đường đi và quên mất lời mẹ dặn. Khỉ con thấy
chó Thỏ đang đuổi bắt Chuồn Chuồn. Khỉ con cũng muốn rong chơi nên cùng
Thỏ chạy đuổi theo Chuồn Chuồn.
Đến chiều về tới nhà, Khỉ con không mang được trái cây nào về nhà cho mẹ cả.
Mẹ buồn lắm, mẹ nói với Khỉ con:
– Mẹ thấy buồn khi con không nghe lời mẹ dặn. Bây giờ trong nhà không có
cái gì ăn cả là tại vì con mải chơi, không đi tìm trái cây.
Khỉ con biết lỗi, cúi đầu xin lỗi me. Mẹ cõng Khỉ con trên lưng đi tìm trái cây
ăn cho bữa tối.Một hôm, mẹ bị trượt chân ngã, đau quá không đi kiếm ăn được.
Mẹ nói với Khỉ con:
– Mẹ bị đau chân,đi không được. Con tự mình đi kiếm trái cây để ăn nhé!
Khỉ con nghe lời mẹ dặn, mang giỏ trên lưng và chạy xuống núi đi tìm trái cây.
Trên đường đi, Khỉ con thấy bắp bèn bẻ bắp, thấy chuối bèn bẻ chuối và khi
thấy Thỏ con đang đuổi bắt Chuồn Chuồn, Khỉ bèn tự nhủ: “Mình không nên
ham chơi, về nhà kẻo mẹ mong”.
Và thế là Khỉ con đi về nhà. Mẹ thấy Khỉ con về với thật nhiều trái cây thì
mừng lắm. Mẹ khen:
– Khỉ con biết nghe lời mẹ, thật là đáng yêu!
Nàng công chúa và hạt đậu
Ngày xưa, có một hoàng tử muốn cưới một nàng công chúa, nhưng công chúa
phải cho ra công chúa, phải hoàn thiện toàn mỹ. Hoàng tử bèn chu du khắp
thiên hạ để kén vợ. Công chúa thì chẳng thiếu gì, nhưng nàng nào cũng có vài
nhược điểm hoặc tật xấu. Thế là một ngày kia, hoàng tử đành buồn rầu trở về
nhà.
Đến tối, nổi lên một cơn giông tố kinh khủng. Mưa ào ào như xối. Có tiếng gõ
cửa lâu đài. Lão vương thân chinh ra mở cửa.
Bên ngoài là một nàng công chúa, nhưng mưa gió đã làm cho nàng tiều tụy quá
thể. Đầu tóc, quần áo nàng võng những nước và còn nhỏ giọt từ mũi xuống
giầy nàng. Nàng tự giới thiệu nàng là công chúa toàn thiện toàn mỹ mà hoàng
tử đang chờ đợi. Hoàng hậu nghĩ thầm: “Được, cứ để xem xem!” . Rồi hoàng
hậu vào buồng ngủ thắp đèn lên và nhét một hạt đậu xuống dưới đệm giường.
Sau đó ngài đặt hai mươi cái đệm chồng lên trên cái đệm đã đặt trước. Đấy
chính là cái giường dành cho công chúa.
Sáng ra người ta hỏi thăm đêm qua nàng ngủ có yên giấc không. Nàng đáp :
– Suốt đêm tôi không chợp mắt, vì nằm phải vật gì răn rắn, thâm tím cả mình
mẩy.
Hoàng hậu bèn phán :
– Công chúa ra công chúa thật! Đây chính là nàng công chúa toàn thiện toàn
mỹ, nằm trên hai mươi lần đệm nàng vẫn thấy đau vì một hạt đậu.
Hoàng tử cưới nàng làm vợ và hạt đậu được bày trong một phòng triển lãm,
đến giờ vẫn vào xem được, vì chưa có ai lấy đi cả.
Chuyện tôi kể đến đây là hết và tôi xin cam đoan với các bạn là chuyện có thật
đấy.
Sự tích hoa chua me đất
Ngày nào cũng phải ăn một thứ cỏ ba lá và gặm nhấm mãi vỏ cây hồ đào, Thỏ
Côxôi chán ngấy lên rồi. Nó bèn mò vào vườn bắp cải mới trồng của một bác
nông dân. Nhiều bắp cải non đã bị thỏ xơi gọn. Bỗng bác nông dân xuất hiện.
Bác khoát tay nói:
– Côxôi ơi! (bác nông dân bảo con thỏ đã ăn no bụng và lúc này đang chùi
mép)
– Ta và mi chưa có giao kèo gì với nhau cả. Ta trồng bắp cải đâu phải cho mi.
Nếu như mi cứ ăn mãi như vậy thì ta sẽ trắng tay, mùa thu lấy gì mà làm dưa?
– Làm dưa ư? (Thỏ ngạc nhiên)
– Cải bắp cũng làm dưa được sao? Hẳn là phải ngon lắm nhỉ?
– Bây giờ chưa phải thời kỳ làm dưa. Tốt nhất mi đừng có đụng tới vườn rau
của ta nữa, mùa đông tới, mi hãy lại đây, ta sẽ cho ăn dưa bắp cải.
Thỏ hứa là sẽ không phá vườn rau. Mùa hè, nói chung nó ít phải lo lắng, vì cỏ
ba lá ngoài đồng rất sẵn, còn cỏ trên các cánh đồng cũng không hiếm. Nghĩ vậy,
thỏ vẫy vẫy cái đuôi ngắn tũn một cách sung sướng.
Thế rồi mùa đông tới, thỏ tìm gặp lại bác nông dân để xin bắp cải muối dưa và
đã được bác chiêu đãi một bữa luý tuý. Từ đó thành lệ, ngày nào thỏ cũng được
ăn dưa bắp cải. Nhưng mới tới lễ Giáng sinh, toàn bộ số bắp cải muối trong
thùng đã hết nhẵn, thế là mùa đông chưa qua, mà thức ăn trong nhà đã chẳng
còn gì.
Thấm thoắt đã sang mùa xuân. Bác nông dân bảo thỏ:
– Thỏ ơi, ruộng nhà anh rộng hơn ruộng nhà tôi, vậy nên trồng bắp cải đi.
– Nhưng tôi không có cải giống (Thỏ buồn rầu đáp)
– Đến Riga mà mua. Mùa xuân nào tôi chẳng mua giống ở đó.
Bác nông dân tìm cách thoát khỏi thỏ. Thỏ kiếm đâu ra tiền để mua vé tàu?
Nhưng chú thỏ này của chúng ta không đến nỗi ngốc nghếch, mặc dù đôi tai
của nói ngắn hơn so với đôi tai của đồng loại. Nó hăm hở đứng ở nhà ga để chờ
tàu và nó thấy bất kỳ ai đến nhà ga cũng đều bỏ tiền ra mua vé.
– Các bác định làm gì với những chiếc vé này? (Nó hỏi)
– Chúng tôi đến Riga (mọi người đáp)
– Thế lên tàu không có vé, được chứ? (Thỏ hồi hộp)
– Không thể được.
Thật chả ra sao! Đành phải quay về thôi, không cần đến Riga, không cần mua
bắp cải giống nữa. Nó ngồi xuống bên đường và lau nước mắt. Bỗng có tiếng
thét kinh hoàng vang trên đầu nó: “Chó săn đấy!” Thỏ thấy lạnh toát ở chỗ đuôi,
toan trốn chạy, song nó lại đứng ngây ra ở bên cột đèn. Và cũng thật lạ thay.
Không phải là chó săn mà là những ngôi nhà nhỏ di động trên các bánh xe tiến
về phía nhà ga, còn mọi người thì vội vã leo lên đó.
“Họ đến Riga đấy!” (Thỏ ngạc nhiên nghĩ)
– Chúc lên đường may mắn! (Thỏ hét to khi tàu chuyển bánh)
“Gượm đã, mà vì sao ta lại không đến chơi Rừng Thú nhỉ?” – Thỏ nghĩ và
nhảy luôn lên xe hoả, ngồi nghiêm chỉnh như Thượng đế. “Ê, ta muốn đến tận
Riga cơ, đời thỏ của ta không còn gì hơn thế”.
Và thế là thở cảm thấy vô cùng thú vị khi được ngồi trên tàu hoả, quên luôn cả
ý định xuống chơi Rừng Thú. Còn đoàn tàu thì cứ từ từ tiến về phía nhà ga.
Tới nhà ga, Thỏ vội vã tìm quầy bán cây giống.
– Anh bạn trẻ cần gì? (Người bán hàng hỏi một cách lịch sự)
– Tôi cần cây bắp cải giống (Thỏ nhỏ nhẹ đáp)
– Ở đây nhiều thứ cải giống lắm. Tôi có thể giới thiệu để anh mua cải bắp, súp
lơ, cà rốt. Anh bạn trẻ muốn cà rốt nhé? Mùa hè có thể ăn lá, mùa đông thì gặm
lõi bắp cải được đấy.
– Chị không có bắp cải giống nào khác nữa à? (Thỏ dè dặt hỏi)
– Không (Người bán hàng khoát tay)
– Tôi cần bắp cải muối dưa (Thỏ không giấu diếm nữa)
– Anh cần bắp cải muối dưa ư? (người bán hàng thốt lên với một giọng dễ
nghe)
– Thứ đó chúng tôi vẫn thường cho không.
Vừa nói chị ta vừa lục trong túi giấy số bắp cải còn sót đưa cho thỏ và dặn
thêm
– Đưa về trồng, đợi đến Lễ Giáng sinh sẽ có dưa chua ăn.
Thỏ hí hửng trở về nhà. Nó đem trồng bắp cải ngay trên khu đất đồi ẩm ướt rồi
tự ngồi canh gác để muông thú khỏi đến phá phách. Vợ thỏ cùng với lũ con
suốt từ sáng đến tối ra sức tưới tắm cho bắp cải. Khi một cây cải ba lá bắt đầu
cuốn, thỏ liền nhổ lên:
– Sói sẽ xé xác ta, nếu đây không phải là bắp cải muối dưa thật sự (Thỏ vừa nói
vừa thong thả nhấm chiếc lá nhỏ xíu)
Giờ thì cả nhà thỏ không rời mắt khỏi vườn bắp cải, suốt mùa hè chúng được
mặc sức thưởng thức cải muối dưa và luôn tấm tắc khen ngon.
Thỏ ta rất dương dương tự đắc. Nó mời từng người một tới nhà ăn cải bắp muối
dưa và luôn mồm kể chuyện nó đã đến Riga mà không mua vé như thế nào.
Từ đó, cây bắp cải của thỏ được mang cái tên là Hoa Chua Me Đất còn những
hành khách đi tàu không chịu mua vé, ấy là họ hàng nhà Thỏ.
Chó sói và bảy chú dê con
Ngày xưa ngày xửa, có con dê cái đã già, nó sinh ra bảy con dê con. Ở đời thì
mẹ nào mà chả thương yêu con của mình, dê mẹ cũng vậy, nó vô cùng yêu
thương đàn con nhỏ của mình. Vào một ngày kia, trời nắng đẹp nên dê mẹ
quyết định vào trong rừng sâu để tìm kiếm những thức ăn ngon cho đàn con, nó
gọi cả bảy đứa con của mình lại và dặn dò thật kĩ:
– Các con thân yêu, bây giờ mẹ phải đi vào trong rừng sâu một lúc, các con ở
nhà cần phải cảnh giác với chó sói nhé. Nếu như nó vào được trong nhà thì
chắc chắn nó sẽ ăn thịt hết các con đến mức da hay lông đều không còn đâu.
Con quỷ sứ đó rất giỏi trá hình, tuy nhiên các con cứ để ý nếu thấy cái giọng
nói cứ khản ồ ồ, nhìn thấy mấy cái chân với lông đen sì thì đích thị là nó đấy.
Các con chỉ cần chú ý là nhận ra nó ngay thôi.
Bảy con dê con đều đồng thanh thưa:
– Mẹ yêu dấu, chúng con nhất định sẽ cảnh giác, vì vậy mẹ hãy yên tâm đi vào
rừng nhé!
Dê mẹ vui vẻ kêu be be mấy tiếng rồi cũng yên trí bắt đầu lên đường vào trong
rừng. Nhưng dê mẹ đi chưa được bao lâu thì cửa nhà có người gõ và gọi rất to:
– Ra mở cửa nào, những đứa con yêu dấu của mẹ, mẹ về rồi đây, còn mang
theo rất nhiều quà cho các con này.
Mấy con dê con ở trong nhà nghe thấy ngoài cửa có tiếng gọi khàn ồ ồ thì ngay
lập tức nhận ra được đấy là con chó sói giả dạng mẹ mình. Đám dê con liền đáp
lại:
– Bọn tao sẽ không mở cửa cho mày đâu, mày không phải là mẹ của bọn tao, vì
giọng nói của mẹ tao thanh trong rất dễ thương, còn giọng nói của mày cứ khàn
ồ ồ, mày chính là con chó sói xấu xa rồi.
Vậy là sói ta lại chạy ra chỗ hàng xén, nó mua cục phấn rất to ăn vào để giọng
nói được thanh. Sau đó nó lại trở lại căn nhà của đám dê, nó gõ cửa rồi gọi vào:
– Ra mở cửa nào, những đứa con yêu dấu của mẹ, mẹ về rồi đây, còn mang
theo rất nhiều quà cho các con này.
Khi con sói vịn chân nó lên trên cửa sổ, đám dê con trong nhà liền nhận ra và
lại đồng thanh đáp lại:
– Bọn tao sẽ không mở cửa cho mày đâu, mày không phải là mẹ của bọn tao, vì
chân mẹ bọn tao không có đen sì như chân mày đâu, mày chính là con chó sói
xấu xa rồi.
Lần này chó sói chạy tới chỗ bác thợ hàng bánh mì và nói với bác:
– Này bác thợ, chân tôi không may vấp bị thương rồi, bác có thể làm ơn mà
đắp cho tôi ít bột nhão được không?
Bác thợ hàng bánh mì tốt bụng liền đắp vào chân chó sói ít bột nhão. Xong
xuôi sói ta lại chạy tới chỗ nhà bác thợ xay bột, nó nói với bác thợ:
– Này bác thợ, bác làm ơn hãy rắc cho tôi ít bột trắng lên phần chân đã đắp bột
nhão của tôi được không?
Bác thợ xay bột nhìn nó rồi nghĩ thầm: “Con chó sói này chắc chắn đang định
lừa ai đó đây”. Nghĩ vậy nên bác thợ liền từ chối yêu cầu của nó. Nhưng con
chó sói lại hăm dọa bác:
– Nếu như bác không rắc bột lên cho tôi thì tôi lập tức ăn thịt bác.
Bác thợ xay bột nghe sói nói vậy thì lấy làm sợ hãi lắm, không còn cách nào
khác bác đành phải rắc lên chân của nó phần bột màu trắng nó muốn.
Và con chó sói quỷ sứ ấy lại mon men đến cửa nhà của đàn dê con một lần nữa,
nó gõ cửa rồi gọi to:
– Ra mở cửa nào, những đứa con yêu dấu của mẹ, mẹ về rồi đây, còn mang
theo rất nhiều quà trong rừng cho các con này.
Đám dê con trong nhà liền nói:
– Để cho chúng con xem chân mẹ nào, xem có phải là mẹ thân yêu của chúng
con không?
Chó sói cũng không ngần ngại đặt luôn chân mình lên trên cửa sổ. Khi đám dê
con trong nhà nhìn thấy chân màu trắng thì yên trí nghĩ rằng đúng là mẹ chúng
đã về thật rồi nên mới mở cửa. Không ngờ rằng kẻ tới lại là con chó sói nham
hiểm. Đàn dê con thấy chó sói thì vô cùng hoảng sợ, chúng lập tức chạy toán
loạn tìm chỗ để trốn. Có một con dê chui ngay dưới gầm bàn, và con thứ hai thì
lại chui vào trong gầm giường, đến con thứ ba lại chui vào trong lò, còn con
thứ tư thì lại ẩn nấp ở trong bếp, đến con thứ năm thì nó lập tức chui vào trong
tủ, và con thứ sáu chỉ biết chạy vào phía sau cái chậu giặt quần áo để trốn,
nhưng con thứ bảy lại chui hẳn vào trong chiếc hộp của hồng hồ quả lắc ở trên
tường.
Tuy nhiên chó sói đều có thể tìm ra chỗ trốn của đám dê con. Nó cũng không
mất thời gian lựa chọn, bắt được con nào thì nó lập tức nuốt chửng con ấy, hết
con này đến con khác. May mắn sao chú dê con nhỏ nhất đang nấp ở trong
chiếc đồng hồ quả lắc là sói ta không tìm ra nổi.
Sau khi cơm thèm ăn của mình đã được thỏa mãn, chó sói lúc này mới khệnh
khạng vác theo cái bụng căng trong đi ra ngoài cánh đồng trồng cỏ tươi xanh,
nó tìm lấy một gốc cây cổ thụ có bóng mát để nghỉ ngơi, chỉ một lát là ngủ
thiếp đi.
Không lâu sau đó thì dê mẹ kiếm ăn trong rừng sâu cũng trở về nhà. Nhưng nó
chỉ biết kêu trời một tiếng, cảnh vật xung quanh khiến nó nhìn mà xót hết cả
lòng, cửa nhà thì mở toang, trong nhà bàn ghế đều đổ ngã lổng chổng và ngổn
ngang cả, chậu giặt quần áo cũng vỡ tan tành, còn chăn gối thì vương vãi ở
khắp nơi. Mà dê mẹ tìm kiếm khắp nơi cũng không thấy bóng dáng con dê con
nào.
Dê mẹ cứ thế khản giọng gọi tên của từng đứa, nhưng cũng không thấy con nào
trả lời cả. Nó cứ gọi mãi cho đến tên của con dê út, lúc này nó nghe thấy có
tiếng thưa khe khẽ ở đâu đó:
– Mẹ thân yêu, con đang trốn trong chiếc hộp đồng hồ quả lắc treo ở trên tường
đây!
Dê mẹ lập tức chạy tới để bế con ra khỏi chiếc hộp đồng hồ. Sau đó dê con liền
kể lại cho mẹ mình nghe mọi chuyện xảy ra, việc chó sói đến như thế nào và ăn
thịt các anh của nó ra sao.
Dê mẹ mất con thì than khóc vô cùng thảm thiết, cùng một lúc mà nó mất đi cả
sáu đứa con yêu quý, nó cứ than khóc mãi cho sáu đứa con đáng thương xấu số.
Nó vô cùng đau buồn nhưng vẫn cứ chạy đi tìm con, con dê út cũng chạy theo
phía sau dê mẹ tìm kiếm các anh trai.
Khi hai mẹ con tới được chỗ đồng cỏ thì dê mẹ trông thấy con sói đang phơi
bụng nằm ngủ dưới gốc cây cổ thụ, nó ngủ ngáy đến mức làm rung cả những
cành lá trên cây. Dê mẹ quan sát chăm chú khắp nơi trên người con chó sói,
nhìn thấy bụng của nó căng phè, lại hình như động đậy và phập phồng nữa. Vì
vậy dê mẹ liền nghĩ tới:
– Trời ạ! Không lẽ mấy đứa con của tôi đã bị con sói gian ác nuốt chửng cho
bữa tối mà vẫn còn sống được sao?
Thấy có hy vọng, dê mẹ lập tức sai con dê út của mình chạy về nhà rồi đem kéo
cùng kim chỉ tới. Nhân lúc chó sói ngủ say như chết, dê mẹ liền rạch bụng của
nó ra, khi dê mẹ rạch chưa hết nhát kéo đầu tiên thì đã có một con dê con thò
đầu ra ngoài. Dê mẹ tiếp tục rạch bụng chó sói và sáu con dê con cứ nối đuôi
nhau mà nhảy ra bên ngoài, tất cả đều còn sống, cũng không có một chút xây
xước nào. Bởi vì con chó sói quá háu ăn, khi bắt được đám dê con nó cứ thế
nuốt chửng chứ chẳng kịp nhai cái nào. Điều này làm cho dê mẹ vô cùng mừng
rỡ.
Cả đám dê con thấy mẹ thì mừng lắm, chúng vây quanh ôm hôn rồi vuốt ve mẹ
của mình, cứ thế rồi lại nhảy tung tăng ăn mừng. Dê mẹ lại bảo với đàn con của
mình:
– Bây giờ mấy con hãy nghe lời mẹ, chạy đi tìm đến đây những viên đá to nhất,
mẹ sẽ nhét vào trong bụng con quái vật xấu xa độc ác này nhân lúc nó vẫn còn
ngủ say.
Bảy con dê con lập tức vâng lời, chạy đi tha những viên đá rất to về. Và dê mẹ
nhét tất cả chỗ đá con mình kiếm được vào trong bụng của chó sói. Nó cũng
không quên dùng kim chỉ khâu phần bụng chó sói mình rạch khi nãy. Dê mẹ
nhanh tay đến mức chó sói ngủ say không hề hay biết, cũng chẳng cựa mình
lấy một cái.
Và khi chó sói đã ngủ được một giấc đẫy, nó liền thức dậy. Hiện tại thì nó cảm
thấy cổ họng nó khát khô hết cả rồi, bởi vì trong bụng nó lúc này đã bị nhét đầy
đá. Vì vậy nó liền đi tìm suối để uống nước. Khi nó nhổm dậy, chỉ nhúc nhích
có một chút thì đống đá trong bụng cứ đè lên nhau rồi tạo ra những tiếng lạo
xạo khó hiểu. Bấy giờ thì chó sói mới giật mình kêu lên:
– Cái gì đang lạo xạo lộn xộn mà chạy ở trong bụng của ta thế nhỉ? Ta tưởng
trong đó là sáu con dê non chứ nhỉ? Sao bây giờ bụng ta lại chứa toàn những đá
hòn thế này?
Khi nó khệ nệ vác được cái bụng của mình ra đến bờ xuống, nhưng khi vừa cúi
xuống để uống nước thì đống đá trong bụng nặng đến mức kéo nó ngã luôn
xuống suối. Bởi vì đá quá nặng nên nó chết đuối ngay, cũng không có cơ hội
kêu một tiếng.
Lúc đó bảy con dê con trông thấy thì chạy tới và reo lên ầm ĩ:
– Con chó sói gian ác đã chết rồi! Con chó sói gian ác đã chết rồi!
Và chúng cùng với dê mẹ vui sướng nhảy múa khắp bên bờ suối.
Ba chú heo con
Ngày xưa có 1 bà mẹ heo sinh được ba chú heo con. Ba chú heo hay ăn nên lớn
rất nhanh, khi thấy những đứa con của mình cũng đã lớn, bà mẹ heo mới nói
với 3 chú heo con rằng:
“Các con giờ cũng đã lớn cả rồi, không còn bé bỏng như ngày xưa nữa. Giờ
cũng là lúc ta cho các con ra đi và các con phải tự xây cho mỗi đứa một căn
nhà. Nhưng các con phải cẩn thận, đừng để gặp chó sói mà nó bắt ăn thịt”
Ba chú heo con bắt đầu lên đường, các chú tự bảo với nhau rằng: “3 anh em
chúng ta phải cẩn thận, đừng để chó Sói bắt ăn thịt nhé”.
Đi được một đoạn đường thì 3 chú heo gặp một bác nông dân đang vác trên
mình một bó rơm to. Ba chú heo đứng lại chào bác nông dân, Chú heo cả nói
với bác: “Bác nông dân ơi, bác cho cháu bó rơm này nhé, cháu sẽ tự làm cho
mình một ngôi nhà bằng rơm”.
Bác nông dân vui vẻ trả lời: “Cháu định làm một ngôi nhà bằng rơm thật sao
cậu bé, được thôi ta cho cháu cả bó rơm này đó”.
Chú heo cả vui mừng lấy số rơm mà bác nông dân cho và dựng một ngôi nhà
bằng rơm. Dựng xong chú nói: “Giờ ta đã có một ngôi nhà bằng rơm để ở, chó
sói không bao giờ bắt được ta để ăn thịt nữa”
Chú heo thứ 2 nói: “Em sẽ tự mình làm một ngôi nhà chắc chắn hơn ngôi nhà
bằng rơm của anh”
Chú heo út nói: “Em cũng vậy, ngôi nhà bằng rơm của anh rất mong manh,
không thể chống lại được gió lớn, em cũng sẽ làm cho mình một ngôi nhà chắc
chắn”
Chú heo thứ 2 và chú heo út tiếp tục lên đường còn chú heo cả thì ở lại với ngôi
nhà bằng rơm vừa làm được. Đi được một đoạn đường thì 2 chú heo gặp một
bác tiều...
 
Việc đọc rất quan trọng. Nếu bạn biết cách đọc, cả thế giới sẽ mở ra cho bạn. (Barack Obama)





